ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Trọng Sinh Quật Khởi Hương Giang (Dịch)

Chương 59. Nghĩa bạc vân thiên

Chương 59: Nghĩa bạc vân thiên

Những người đi đường chung quanh kinh ngạc nhìn cảnh tượng trước mặt, còn cảnh sát tuần tra thì cảnh giác nhìn về phía bên này, suy nghĩ xem có phải băng đảng nào tập trung làm loạn hay không, có cần gọi về tổng bộ xin trợ giúp hay không.

“Vừa rồi ta đã nói, đừng có lớn tiếng như vậy rồi mà. Sợ người khác không biết ngươi tên Đại Thanh Hùng, giọng đủ lớn sao?” Thạch Chí Kiên oán trách Đại Thanh Hùng một câu.

Đại Thanh Hùng cười hắc hắc.

Thạch Chí Kiên liếc xuống chân của Đại Thanh Hùng, hắn đã mang lại chiếc giày bị rớt trước đó nhưng trên người dính đầy bùn do chạy trong trời mưa.

Đại Thanh Hùng thấy Thạch Chí Kiên nhìn mình, hắn ngượng ngùng gãi đầu: “Kiên ca, bây giờ ngươi muốn làm gì, chúng ta nhất định sẽ giúp ngươi hoàn thành tâm nguyện.”

Thạch Chí Kiên mỉm cười: “Bây giờ ta chỉ muốn ngươi làm hai chuyện. Chuyện thứ nhất, bến tàu còn có máy móc của ta cần vận chuyển đến Nguyên Lãng, ngươi hãy sắp xếp. Đương nhiên, phí dỡ hàng sẽ không thiếu ngươi một đồng.”

Đại Thanh Hùng vung tay lên: “Kiên ca, sao ngươi lại nói như vậy? Những người như chúng ta chẳng có bản lĩnh gì cả, nhưng chúng ta có sức lực, việc bốc dỡ chuyên chở hàng hóa lại càng đứng nhất. Ngươi cứ việc yên tâm, ta nhất định sẽ vận chuyển máy móc an toàn đến Nguyên Lãng. Còn tiền vận chuyển, ngươi đừng nhắc đến. Chúng ta cảm kích ngươi còn không kịp, nào có chuyện lấy tiền chứ?”

Thạch Chí Kiên mỉm cười, lại nói: “Chuyện thứ hai thì đơn giản thôi, ta đi thuyền mấy ngày liền, bây giờ chỉ muốn tìm một nhà tắm tắm một phát, đấm lưng cho đỡ mỏi rồi nằm trên giường ngủ một giấc.”

Lần này không đợi Đại Thanh Hùng lên tiếng, hai anh em Trần Kim Long và Trần Kim Hổ đã nói: “Việc này cứ giao cho chúng ta sắp xếp. Đừng nói là tắm rửa đấm lưng, ngay cả giác hơi cũng còn được.”

Sáng hôm sau.

Trải qua một cơn mưa gột rửa, toàn bộ bến tàu Loan Tử trở nên tươi mát vô cùng.

Trong khoang thuyền, Tăng Văn Cử đang nằm trên giường vẩy nước hoa ngào ngạt, hai tay cầm một cây thánh giá làm bằng thạch anh tím, mở to mắt như ma cà rồng phương Tây, vểnh tai lắng nghe. Bên ngoài rất ồn ào, hình như có rất nhiều người đang di chuyển đồ vật.

Tăng Văn Cử lấy lại bình tĩnh, ngồi dậy, duỗi người giãn gân cốt một chút, hôn cây thánh giá trong tay để trấn áp cơn ác mộng, sau đó đứng dậy, xỏ giày vào bước ra ngoài kiểm tra tình hình.

Bầu trời bên ngoài trong xanh vô cùng.

Những con hải âu bay lượn trên đầu. Bên dưới, một đám người đang vận chuyển mười chiếc máy cỡ lớn của Thạch Chí Kiên.

Tăng Văn Cử cau mày, bỗng nhiên ngửi được mùi rượu. Hắn quay đầu nhìn lại, thấy là Quỷ Lão Thất Lưu Thất cầm trong tay chai rượu Whisky bước đến.

“Quỷ Lão Thất, mới sáng sớm mà đã uống rượu, ngươi không sợ bị sơ gan cổ chướng à?”

Mối quan hệ giữa Tăng Văn Cử và Lưu Thất không được tốt cho lắm. Hắn khinh thường loại “nhị quỷ tử” này, cảm thấy “nhị quỷ tử” chính là loại tạp chủng chính thống.

Ngoài ra, mấy ngày qua Thạch Chí Kiên rất thân thiết với Lưu Thất. Điều này lại càng khiến cho Tăng Văn Cử khó chịu hơn.

Lưu Thất cười hắc hắc: “Sơ gan hay không không quan trọng, có rượu uống thì cái gì cũng không bằng.”

“Đúng là không có thuốc chữa.” Tăng Văn Cử trừng mắt, rồi chỉ vào người vận chuyển máy móc bên dưới: “Đám người kia là người của Hồng Nghĩa Hải. Bọn hắn đang làm gì

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip