Chương 66: Tìm kiếm cháu gái
Thạch Chí Kiên là người có tình cảm phong phú.
Nữ hài tên Tô Ấu Vi cõng đứa em trai của mình cầu xin sự giúp đỡ khiến hắn nhớ đến Thạch Ngọc Phượng.
Năm đó, hắn bị lưu manh ngoài đường chém bị thương, cũng là Thạch Ngọc Phượng cõng hắn mình mẩy đầy máu đến bệnh viện cầu cứu.
Cũng trong cái lần đó, Thạch Ngọc Phượng vì hắn mà bị thọt mất một chân.
Dù sự việc xảy ra đã lâu nhưng ký ức vẫn không hề bị xóa đi mà ngược lại càng ngày càng sâu sắc hơn.
Đây cũng là nguyên nhân chủ yếu Thạch Chí Kiên chịu ra tay trợ giúp Tô Ấu Vi.
Ngươi có em trai, ta cũng là em trai của người khác.
Chị của ta cũng giống như ngươi, vô cùng tốt với em trai của mình.
…
Lúc này, Thạch Chí Kiên đã rời khỏi cửa hàng thuốc tây nhưng nữ hài Tô Ấu Vi vẫn ngây ngốc nhìn ra bên ngoài.
Ông cụ tóc trắng nhìn thấy, không khỏi bật cười: “Tiểu cô nương, đừng nhìn nữa, hắn đi rồi.”
Lúc này, Tô Ấu Vi mới quay đầu lại, không dám nhìn vào mắt của ông cụ tóc trắng, sợ bị trêu chọc.
Ông cụ tóc trắng không trêu chọc nàng, ngược lại hỏi: “Ngươi tên Tô Ấu Vi sao? Vừa rồi ta nghe chàng thanh niên kia nói, cái tên rất dễ nghe. Cháu gái của ta lớn hơn ngươi hai tuổi, nàng cũng có một cái tên rất dễ nghe.”
“Ngươi có cháu gái sao?” Tô Ấu Vi ngẩng đầu nhẹ nhàng hỏi.
“Tại sao ta lại không thể có cháu gái?” Ông cụ tóc trắng vui vẻ nói: “Ta chẳng những có cháu gái, ta còn có con trai, có vợ.”
Tô Ấu Vi im lặng, gương mặt hiện lên sự ưu thương.
“Còn ngươi thì sao, ngoại trừ em trai, trong nhà còn ai khác không?”
“Ta có mẹ, nàng đánh cá trên biển.”
“Thế cha ngươi đâu?”
Tô Ấu Vi lắc đầu: “Từ nhỏ ta chưa từng nhìn thấy hắn.”
“Chẳng lẽ ngươi là người Đản?” Ông cụ tóc trắng bỗng nhiên ngẩn người, dường như nhớ đến điều gì đó.
Vành mắt Tô Ấu Vi đỏ lên: “Ngươi cũng cho ta là điềm xấu sao?”
Ông cụ tóc trắng thấy nàng dường như muốn khóc, vội vàng khoát tay nói: “Không không không, ta không giống đám người kia, ta không tin cái này.”
Dừng lại một chút, hắn nói tiếp: “Ngược lại chàng trai trẻ vừa rồi, hắn chịu giúp ngươi phải cần dũng khí rất lớn.”
Mặc dù ông cụ tóc trắng không tin vào mê tín, nhưng người Hồng Kông đều xem người Đản như sao chổi, là quỷ xui xẻo, nhiều ít cũng sẽ khiến lòng người sinh ra khúc mắc.
Khi ông cụ tóc trắng và Tô Ấu Vi nói chuyện với nhau, bên ngoài đột nhiên có người gõ cửa bước vào, là một nam nhân mặc đường sam màu đen.
Nam nhân mặt chữ quốc, lông mày ngọa tằm (lông mày dấu ngã), dáng vẻ thông minh, tháo vát. Vừa nhìn thấy ông cụ tóc trắng, hắn đã vội cúi đầu khom người: “Long gia, ta có việc gấp cần bẩm báo.”
Nói xong, nam nhân mặt chữ quốc tiến lên nói nhỏ vài câu bên tai ông cụ tóc trắng.
Ông cụ tóc trắng lập tức biến sắc: “Mau, mau trở về. Ta phải gặp nàng.” Biểu hiện không kịp chờ đợi.
“Vâng, Long gia, xe đã chuẩn bị sẵn bên ngoài cho ngươi.” Nam nhân mặt chữ quốc quay người sang bên cạnh, chờ ông cụ tóc trắng bước ra ngoài.
Mặc dù ông cụ tóc trắng lòng nóng như lửa đốt nhưng vẫn không quên chào tạm biệt bác sĩ Thomson. Hắn tiếp tục quay sang mỉm cười hiền lành nói với Tô Ấu Vi: “Tiểu cô nương, có thời gian chúng ta trò chuyện tiếp. Bây giờ ta có việc quan trọng cần làm.” Nhìn biểu hiện của hắn trông có vẻ rất hưng phấn.
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền