Chương 68: Phân thịt heo
Đinh Vĩnh Cường mang theo thùng bột nhão, cầm bàn chải trét bột nhão lên vách tường.
Thạch Chí Kiên cau mày. Tin tuyển dụng đã đăng mấy ngày rồi, nhưng người tìm việc không có nhiều, thỉnh thoảng có một số ít người già yếu, bệnh tật, tàn tật đến hỏi mà thôi.
“Chi bằng sau này ngươi làm cho ta. Ta trả lương cho ngươi.”
“Bây giờ ta làm trù lão, một tháng có thể kiếm được năm trăm tệ.”
“Ta trả cho ngươi một nghìn.”
“Khụ khụ, không phải ta không tin ngươi.” Đinh Vĩnh Cường cẩn thận liếc mắt nhìn Thạch Chí Kiên: “Mọi người đều biết ngươi giúp Hồng Nghĩa Hải lấy được bến tàu, tiêu hết tất cả tiền. Bây giờ ngươi không có tiền, bằng không ta cũng không đến đây dán áp phích tuyển dụng giúp ngươi.”
“Không phải không có tiền. Ta vẫn còn năm sáu chục nghìn nhưng dùng cho việc khác, tiết kiệm được thì tiết kiệm thôi.” Thạch Chí Kiên nói với Sỏa Cường.
Sỏa Cường thương hại nhìn Thạch Chí Kiên, cảm thấy tại sao đến lúc này rồi mà hắn vẫn còn giả bộ. Nếu thật sự giàu có, hắn sẽ không dễ dàng trở lại làm người nghèo, đến chết vẫn còn sỉ diện.
“Ngoài ra, nhà máy của ngươi lớn như thế, muốn tiền không có tiền, muốn người không có người, nói như thế nào nhỉ? Đúng rồi, gọi là dã tràng xe cát biển Đông. Ngươi làm lớn như vậy, bây giờ vội vã khởi công lại không tuyển được người, ta thấy nhà máy có vẻ bị treo rồi…”
Thạch Chí Kiên trừng mắt một cái, Đinh Vĩnh Cường vội rụt đầu lại: “Ngươi đừng trừng ta. Ta không có nói sai. Hơn nữa, ta không phải loại Triều Châu chơi đàn nhị, chỉ biết đến mình. Ta chịu nghỉ việc bên kia để giúp ngươi, ngươi phải cảm ơn ta mới đúng.”
Thạch Chí Kiên im lặng: “Vậy ta phải cảm ơn ngươi rồi, Cường ca vĩ đại.”
“Không cần khách sáo, tất cả mọi người đều là người một nhà.” Sỏa Cường khoát tay nói: “Còn nữa, ngươi đừng có thộn người ra nhìn ta như vậy. Thật ra ta cũng có lý tưởng của mình. Công việc ở bến tàu chỉ là ngộ biến tùng quyền. Ta muốn làm chuyện lớn.”
Thấy Sỏa Cường nói chững chạc như vậy, Thạch Chí Kiên hỏi lại: “Ngươi làm chuyện lớn gì?”
“Không nói cho ngươi biết. Ta là người khao khát hướng tới sự nghiệp. Trước kia ta không dám suy nghĩ nhưng gần đây ta gặp được quý nhân. Hắn nói hắn muốn giúp ta. Đến lúc đó ta đi làm, ngươi nhất định sẽ hâm mộ đến chết luôn.”
Thạch Chí Kiên bĩu môi: “Ngươi mà cũng có lý tưởng sao?”
“Đương nhiên rồi, ngươi cũng đã nói qua, ngay cả cá ướp muối cũng có lý tưởng, tại sao ta lại không có lý tưởng?”
Thạch Chí Kiên không phản bác được. Ban đầu hắn muốn giúp Sỏa Cường một tay, sắp xếp hắn đến nhà máy của mình để làm. Xem ra tên gia hỏa này đã sớm có dự định. Cũng không biết cái gọi là lý tưởng cao cấp của hắn là gì, quý nhân mà hắn gặp được là tên gia hỏa không có mắt nào.
….
Xoạt xoạt xoạt!
Sỏa Cường cầm chiếc bàn chải chà mạnh lên bức tường đất vài lần. Thạch Chí Kiên dán tấm áp phích tuyển dụng lên đó.
Sỏa Cường nhìn tấm áp phích, miệng bắt đầu lải nhải: “Nói thật, A Kiên, những người dân quê này hầu hết đều mù chữ. Ta không biết dán nhiều áp phích như vậy có ích lợi gì.”
“A, ngươi nói cái gì?”
“Ta nói những người này không biết chữ, đọc không hiểu nội dung bên trên.”
Thạch Chí Kiên nắm lấy vai của Sỏa Cường: “Này, tại sao ngươi không nói sớm?”
Đinh Vĩnh Cường bày ra vẻ mặt vô tội: “Ngươi không có hỏi mà.”
“Thay đổi chiến lược.” Thạch
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền