ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Trọng Sinh Quật Khởi Hương Giang (Dịch)

Chương 73. Làm người thì phải vì bản thân, Thạch Ngọc Phượng

Chương 73: Làm người thì phải vì bản thân, Thạch Ngọc Phượng

Thạch Chí Kiên không phản bác được.

“Ngươi cũng biết cách làm người của ta. Từ trước đến nay, ta chỉ lo cho ngươi và Bảo Nhi, chưa từng nghĩ đến chính mình, bởi vì ta biết rõ tình cảnh của gia đình mình. Ta là người lớn nhất, ta phải luôn xứng đáng với cái gia đình này.”

Thạch Chí Kiên không những không phản bác được mà còn bị cảm động.

Lúc này, Khương Mỹ Bảo ôm một con búp bê trở về. Nhìn thấy Thạch Chí Kiên, cô bé vui mừng nhào đến: “Cậu út, ngươi về rồi sao? Mỹ Bảo nhớ ngươi muốn chết.”

Thạch Chí Kiên một tay ôm lấy Bảo Nhi vào lòng, bóp gương mặt nhỏ nhắn của cô bé: “Nhớ đến cỡ nào?”

“Rất nhớ.”

“Nhớ nhiều hay nhớ ít?”

“Nhớ nhiều.” Bảo Nhi ôm búp bê, đưa tay vẽ ra một kích thước.

“Cậu út cũng nhớ Bảo Nhi lắm.” Thạch Chí Kiên xoa đầu của cô bé: “Đúng rồi, ai mua con búp bê này thế? Là mẹ sao?”

“Không phải mẹ, của vị khách vừa rồi mua.”

Thạch Chí Kiên biết là Lưu thúc và Lưu thẩm. Người keo kiệt như chị của hắn, làm sao mà mua con búp bê đắt tiền như vậy cho Bảo Nhi chứ.

“Có vẻ bọn hắn rất thích Bảo Nhi, mua cho Bảo Nhi đồ tốt như vậy.”

“Bọn hắn cũng rất thích mẹ, mua cho mẹ nhiều đồ tốt.” Bảo Nhi nói xong, ôm búp bê chạy đến bên cạnh tủ, từ trong ngăn kéo móc ra một thỏi son giơ lên cho Thạch Chí Kiên: “Ngươi nhìn đi, đẹp không? Có thể bôi lên miệng đấy.”

Thạch Chí Kiên ơ một tiếng nhìn chị của mình.

Thạch Ngọc Phượng vẫn bình tĩnh: “Chỉ là son ngoại thôi, có thể dưỡng ẩm cho môi khô.”

“Còn có cái này nữa.” Bảo Nhi lại lấy ra một chai nước hoa.

Thạch Ngọc Phượng hơi biến sắc: “Chỉ là một lọ nước hoa ngoại, mùi vị gần giống như nước vệ sinh.”

Bảo Nhi lấy ra một cái áo ngực màu trắng viền ren. Lần này không đợi Bảo Nhi lên tiếng, Thạch Ngọc Phượng đã vội nhào qua, giấu đồ vật về phía, vẻ mặt vô tội nói với Thạch Chí Kiên: “Chỉ là cái yếm ngoại nho nhỏ thôi mà. A Kiên, ngươi sẽ không để tâm chứ?”

Thạch Chí Kiên trợn mắt.

Làm người.

Vì bản thân.

Thạch Ngọc Phượng.

“Ngươi nhận nhiều đồ của Lưu thúc như vậy, ngươi bảo ta phải làm sao?”

“Làm sao? Thì ngươi giúp một tay, vì Bảo Nhi, vì ta.”

“Vậy còn những thứ này?” Thạch Chí Kiên chỉ vào trứng gà, hoa quả, còn có gà vịt cá và cả cá khô: “Vậy ngươi nhận những thứ này làm gì? Ngươi có biết bắt người tay ngắn, cắn người miệng mềm không? Bọn hắn đều có chuyện cần nhờ giúp đỡ mới đưa đến những thứ này.”

“Ta biết, cho nên ta chỉ nhận những thứ thượng vàng hạ cám, không dám nhận đồ đắt giá.” Thạch Ngọc Phượng không còn sức mạnh như vừa rồi, ngay cả thuốc cũng không dám hút.

“Vấn đề là việc mà bọn hắn cần nhờ ta không nhất định có thể làm được.”

“Ta cũng không bảo ngươi giải quyết.”

“Thế chẳng lẽ ngươi định ăn không lấy không?”

“Cái gì mà nói là ăn không lấy không? Ý của ta là ngươi có thể giúp thì giúp, không giúp được thì thôi. Dù sao bọn hắn cũng đã từng khinh thường chúng ta trước đây. Không chiếm nhà bếp thì cũng chiếm nhà vệ sinh, còn thường xuyên nói xấu ngươi, mắng ngươi là củi mục. Những thứ này ta đều nhớ kỹ. Mấy món đồ mà bọn hắn đưa đến coi như bù đắp nhiều năm qua cho chúng ta.”

Thạch Chí Kiên kinh ngạc nhìn chị của mình: “Ngươi không sợ bọn hắn tìm ngươi tính sổ sao?”

“Sợ cái gì? Ngươi quen với Từ thiếu gia, bọn hắn

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip