Chương 81: Ra mặt 2
"Đừng đánh anh Tam Đại."
Lúc đó, tiểu Nam cùng mấy đứa trẻ ở đó đều bị dọa cho phát khóc.
Người đàn ông cao to trên mặt lộ ra vẻ khinh thường, đối thủ của hắn quả là không co một chút sức chiến đấu nào, nhưng khi nắm đấm của hắn cách Vương Tam Đại vài cm, bỗng nhiên cảm thấy vai mình như bị cái gì đè lại, toàn thân đột nhiên không thể nhúc nhích.
"Anh bạn à, giữa đường mà đi cướp đồ là không tốt đâu?"
Một tiếng nói lạnh lùng đột nhiên vang lên.
Sau đó người đàn ông cao to cảm thấy thân thể mình không kiểm soát được lùi về phía sau vài bước, lảo đảo một chút, suýt chút nữa là ngã.
Trên vai truyền đến một cơn đau dữ dội, người đàn ông cao to sắc mặt tái nhợt nhìn Diệp Tinh, nói:
"Tiểu tử, ngươi là ai?"
Trong mắt của hắn hiện lên sự sợ hãi, vừa rồi trong tay Diệp Tinh hắn đột nhiên cảm thấy không có chút sức chống trả nào.
Rầm!
Bỗng nhiên, một người đàn ông tay cầm con vẹt trắng thả nó ra, trực tiếp vung tay phải đánh về phía Diệp Tinh.
"Bát cực quyền?"
Diệp Tinh nhìn chiêu thức của người đàn ông đó, chân phải đá một cái, người đàn ông kia lập tức bị đá lùi dễ dàng.
"Ngươi cũng luyện võ?"
Người đàn ông cao to nhìn chằm chằm Diệp Tinh.
Võ của hai người bọn họ căn bản không phải là đối thủ của Diệp Tinh.
"Tôi trước đây có giao đấu qua với bát cực quyền."
Diệp Tinh bình tĩnh nói:
"Các người học vẫn chưa đạt tới cảnh giới cao."
"Ngông cuồng." Người đàn ông kia phẫn nộ.
"Tiểu tử, có bản lĩnh thì để lại tên, chúng ta học võ bản lĩnh chưa đủ, thế nhưng những người khác có thể dễ dàng trừng trị ngươi."
Tên còn lại gầm giọng nói.
"Cũng không cần để lại tên, tôi sẽ ở lại đây chờ các người, các ngươi cứ đi tìm người, thế nhưng nếu thua phải trực tiếp quyên tiền cho đứa trẻ này, một người thua quyên một vạn, hai người thua quyên năm vạn, ba người thua quyên mười vạn, bốn người thua quyên mười năm vạn, cứ thêm một người thua tăng thêm năm vạn."
Diệp Tinh bình tĩnh nói:
"Chẳng biết ý các người như thế nào?"
Trương khoa và Khương Lực liếc mắt nhìn nhau, sau đó gật đầu nói:
"Được, tiểu tử ngươi chờ đó cho ta."
Nói xong bọn họ gọi điện thoại bắt đầu gọi cho những người khác.
"Diệp Tinh, những người này vừa nhìn đã biết là dân luyện võ, anh đừng có đánh với họ."
Vương Tam Đại đi tới lo lắng nói.
"Không sao." Diệp Tinh cười cười:
"Chỉ dựa vào bọn họ hoàn toàn không phải là đối thủ của tôi."
Tiền kiếp hắn có mấy người anh em, bây giờ nhất định sẽ ra mặt.
"Anh, Tiểu Bạch Bạch sắp chết rồi."
Bỗng nhiên, một tiếng khóc yếu ớt cất lên.
Diệp Tinh nhìn lại, thấy cô bé Đông Đồng tay cầm con vẹt trắng đứng bên cạnh Tôn Việt, con vẹt này sau khi được Khương Lực thả ra đã bay về bên cạnh cô bé Đồng Đồng, có điều lúc này xem ra con vẹt đã yếu lắm rồi.
"Để anh xem một chút."
Diệp Tinh mỉm cười, hắn ngoắc tay một cái, con vẹt liền bay đến tay hắn.
"Ấy!" Tiểu Đồng Đồng kinh ngạc hô thành tiếng, muốn đoạt lại thú cưng của mình, nhưng đã bị anh của mình kéo lại.
"Lục phủ ngũ tạng đều bị thương."
Diệp Tinh nhìn qua một chút, tâm niệm lay động, một ít linh lực tiến vào con vẹt Tiểu Bạch, cơ thể dần dần hồi phục, rất nhanh các vết thương được chữa trị khỏi.
"Được rồi." Diệp Tinh cầm con vẹt trắng trả lại cho Tiểu Đồng Đồng.
Lúc này con vẹt trắng lại trở lên nhanh nhẹn hẳn,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền