Chương 82: Đến Tây Tạng
Sáng sớm, bầu trời mới vừa tờ mờ sáng,
Trước biệt thự số 1, tiểu khu Tử Kim Sơn, đã có gần trăm người tập trung, hơn nữa nếu như là người đối với tình huống của Vân Châu tương đối quen thuộc, là có thể liếc mắt nhận ra, tất cả những người này toàn bộ đều là nhân vật có tiếng tăm lừng lẫy ở Vân Châu, thậm chí không thiếu một số bá chủ, đại lão nào.
Tuy nhiên vào lúc này, nhóm những đại lão này, tất cả trong tay đều nâng các loại hộp quà, rất cung kính đứng ở trước cửa biệt thự chờ đợi, không ai dám can đảm lớn tiếng ồn ào, thậm chí ngay cả nói chuyện cũng nhẹ giọng thì thầm, dường như sợ kinh động tới chủ nhân của căn biệt thự trước mắt này.
Mọi người ở cổng chợ đợi khoảng bốn, năm tiếng,
"Két ~ "
Cửa lớn của biệt thự cuối cùng cũng mở ra,
Một thiếu niên cao gầy từ bên trong đi ra, nhìn thấy cảnh tượng ngoài biệt thự, lập tức dọa cho giật nảy mình, sau đó sửng sốt đứng im tại chỗ.
Những đại lão kia đứng ở bên ngoài biệt thự, nhìn thấy một thiếu niên từ trong biệt thự đi ra, từng cái ảnh mắt, lập tức trở nên vô cùng nóng,
Một lão già đứng ở phía trước nhất của mọi người, lập tức bưng lấy hộp quà trong tay, nhanh chóng bước tới, cất cao giọng nói:
"Lão hủ là Lâm Thế Kiêu, dẫn đầu nhiều hào kiệt ở Vân Châu, đến bái tạ ân cứu mạng của Diệp tông sư!"
"Diệp tông sư?"
Thiếu niên cao gầy rõ ràng là đang ngẩn tò te, trong thời gian ngắn còn chưa kịp phản ứng.
Lúc này, những người còn lại cũng thi nhau đi lên phía trước, cùng kêu lên hô to, thi nhau tán thưởng,
"Đa tạ ân cứu mạng của Diệp tông sư!"
"Diệp tông sư quả nhiên là thiếu niên anh kiệt!"
"Khí vũ hiên ngang! Nhân trung long phượng a!"
...
Đợi đến khi giọng nói a dua của mọi người dần dần lắng xuống, thiếu niên cao gầy kia mới lắp bắp nói:
"Này này, các ngươi nhận...nhận lầm rồi! Ta không phải Diệp tông sư, ta chỉ là bạn của Diệp tông sư, ta gọi Ngô Lỗi!"
Hóa ra thiếu niên cao gầy này, đột nhiên chính là Ngô Lỗi bạn tốt của Diệp Trần...
Nghe được điều này, lập tức đến lượt các hào kiệt của Vân Châu phải trợn tròn mắt, tiếp theo trên vặt tất cả đều tràn đầy vẻ lúng túng.
"Vậy anh bạn nhỏ, ngươi đã là bạn của Diệp tông sư, có thể đi vào thông báo một tiếng hay không, báo chúng ta tới đây là để bái tạ ân cứu mạng của Diệp tông sư!"
Sau khi Lâm Thế Kiêu xấu hổ, lần nữa nở ra một nụ cười hiền hòa, mở miệng nói.
Không nghĩ tới, Ngô Lỗi nói:
"Xin lỗi không có ý tứ! Diệp tông sư hắn đi xa nhà, trong thời gian hắn chắc là sẽ không trở về, các vị vẫn là mời trở về đi!"
Nói xong lời này, Ngô Lỗi chạy cứ như thằng trộm bị phát giác, một lần nữa trở về trong biệt thự, đóng lại cửa lớn của biệt thự, để lại nhiều hạo kiệt Vân Châu đứng ngây như phỗng tại chỗ, một lúc sau ngạc nhiên nhìn nhau.
...
Mà cùng lúc đó, ở Tây Tạng ngoài tỉnh mấy ngàn dặm, tại sân bay quốc tế thành phố SA, một nhóm ba người đi ra,
Một ông lão mặc quần áo cổ xưa, một dáng người mặc quần áo bó sát, một cô gái cực kỳ xinh đẹp, cùng một thiếu niên mặc quần áo rất bình thường.
Đây là một cái tổ hợp rất kỳ quái, mà kỳ lạ hơn chính là, từ trong hình thái cử chỉ của ba người, có thể mơ hồ nhận ra, hai người trong ba người lấy vị thiếu
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền