ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Trùng Sinh Chi Kiêu Hùng Quật Khởi (Dịch)

Chương 2624. . Ai cũng có niềm vui nỗi buồn riêng

Chương 2624: . Chỉ cần các ngươi cố gắng

"Các ngươi cảm thấy làm nghề này có kiếm được tiền không?"

Bảo Bảo tỷ nổi tiếng vòng Quảng Đông nhìn gần ba mươi mỹ nữ ở trước mặt mình, giọng điệu vô cùng nghiêm túc.

Mấy ngày nay, qua tay của hai người Nhiếp Bảo Bảo và Hồng tỷ, đã có một nhóm đông nữ hài được đưa tới. Những nữ hài này sẽ từ từ cắm rễ trong vòng Quảng Đông và vòng Thịnh Kinh, trở thành một bộ phận của mạng lưới quan hệ.

Nhưng các nàng là ba mươi nữ hài được chọn ra từ tám nghìn nữ hài, bất kể vóc dáng hay khí chất đều xuất sắc nhất.

Ba mươi nữ hài này là tiền cược của Nhiếp Bảo Bảo và Hồng tỷ, cũng là vũ khí mà Cẩm Tú dùng để chinh phục tầng lớp cao nhất Hạ quốc. Hơn nữa, theo kế hoạch của Hồng tỷ, trong số những nữ hài này nàng sẽ bồi dưỡng ra nhân vật nổi tiếng tựa như Lý Sư Sư, Ngư Huyền Cơ.

"Kiếm được."

Các nữ hài đều trả lời rất to, ai nấy đều chỉ mặc áo tắm ba mảnh, thân hình cao ráo càng làm nổi bật lên đôi chân dài và vòng eo thon nhỏ.

Nhưng biểu cảm của mỗi nữ hài lại vô cùng đau khổ, thậm chí có không ít người trên mặt vương đầy nước mắt.

Nguyên nhân cũng không có gì.

Bởi vì trên đỉnh đầu những nữ hài này đặt một cái bát, mười ngón tay đan vào nhau đặt bên hông trái, trên cánh tay treo một vật nặng gần ba cân.

Cánh tay nhỏ nhắn cũng những nữ hài này đã bắt đầu run rẩy, rõ ràng là các nàng đã giữ tư thế này rất lâu.

"Kiếm được?"

Nhiếp Bảo Bảo cười gằn:

"Giá của gái điếm đứng đường một lần cũng chỉ ba mươi tệ, một ngày ngươi bán mười lần cũng chỉ được ba trăm."

Nhiếp Bảo Bảo mặc váy liền mẫu mùa hè mới nhất của Chanel, tiện tay ném túi xách của nàng cho nữ hài trước mặt:

"Một trăm sáu mươi nghìn, đây là giá của chiếc túi này. Tức là ngươi đứng đường bán thân, không ăn không uống năm năm mới mua được món đồ mà người ta tiện tay vứt bỏ."

"Đây là cái nghề ăn cơm thanh xuân, sau năm năm ngươi chẳng thể bán với giá ba mươi tệ nữa kìa! Các ngươi cam lòng bán đi tất cả, đến cuối cùng chỉ lấy được số tiền mấy trăm nghìn ít ỏi, kéo theo một cơ thể tàn tạ bị hành hạ sống nốt nửa đời sau?"

Mỗi nữ hài đều lắc đầu lia lịa.

"Bước chân vào cái nghề này, trong mắt người khác các ngươi là thứ dơ bẩn không xứng tồn tại."

Lời lẽ của Nhiếp Bảo Bảo vẫn sắc như dao:

"Dơ bẩn, tối tăm, ham giàu, thấp hèn. Bốn từ này là nhãn mác người đời dán lên người các ngươi."

Lời lẽ ác nghiệt khiến mấy nữ hài chảy nước mắt.

"Vì vậy một khi đã bước chân vào nghề này thì phải làm tốt nhất. Làm đến trình độ khiến người khác thèm muốn số tiền ngươi có, làm đến trình độ khi bọn hắn ngồi trong góc tường bệnh viện gào khóc vì ba mẹ, con cái bị bệnh, các ngươi ngẩng cao đầu đầu đi qua trước mặt bọn hắn!"

Nhiếp Bảo Bảo hiểu rõ tâm tư của những nữ hài này, nàng đang vừa đấm vừa xoa.

"Nhưng bản chất của thế giới này là cười kẻ nghèo chứ không cười kỹ nữ."

Giọng điệu của Nhiếp Bảo Bảo tràn đầy tính tẩy não.

"Ông trời cho các ngươi nhan sắc xinh đẹp, đây là tài sản hiếm có cỡ nào!"

Nàng thong thả đeo chiếc nhẫn kim cương có giá lên tới hàng chục nghìn vào ngón tay thon dài của nữ hài có biểu hiện xuất sắc nhất, sau đó ung dung nhìn những nữ hài khác lộ vẻ hâm mộ, chậm rãi

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip