Chương 2627: . Vọng Bắc Lâu
Bức còn lại được treo ở cửa thang máy.
Trong tranh vẽ chim ưng như hổ rình mồi, nhìn chòng chọc con cá béo núc ních tham ăn dưới nước, trên đó viết bốn chữ
"thiên hạ mình ta."
Mắt nữ nhân co lại.
Vòng quan hệ càng cao cấp, tin tức càng nhạy.
Từ nét bút trên bức tranh có thể thấy đây hẳn là chữ của Ngô Quan Trung, đại sư quốc họa hàng đầu hiện nay. Mà lạc khoản Sơn Cư Khách ở góc trái bên dưới cũng chứng minh phán đoán của Nhiếp Bảo Bảo. Đây không phải là nguyên nhân khiến Nhiếp Bảo Bảo kinh ngạc.
Nhiếp Bảo Bảo kinh ngạc vì nàng biết Quan Trung chỉ viết bức tranh chữ "thiên hạ mình ta" cho một người, người đó chính là Đại Lại tổng mấy năm trước đã khiến toàn Hạ quốc nổi cơn sóng thần với số tiên buôn lậu lên tới 52 tỷ!
Tại sao bức tranh này lại nằm trong tay Tiểu Hồng Bào? Nhiếp Bảo Bảo không biết, nhưng nàng biết bức tranh này đại diện cho tiền bạc và quyền thế!
Tranh của Đại Lại tổng không phải là bức tranh nổi tiếng, nhưng treo ở đó ít nhiều gì cũng có tác dụng cảnh cáo bản thân mỗi ngày. Gió to sóng lớn, muốn không bị lật thuyền thì phải chú ý cẩn thận. Đáng tiếc Đại Lại tổng làm việc phúc hậu, là người thành thật hiếm có.
"Mời ngồi."
Tô Bình Nam nhìn Nhiếp Bảo Bảo đang cố đè nén cảm xúc căng thẳng, hắn mỉm cười lên tiếng, thậm chí còn rất lịch sự đưa tay mời.
Lần đầu tiên nghe thấy có người dùng từ thành thật phúc hậu để miêu tả ông chủ Lại - người đứng đầu Viễn Hoa Bang oai phong một cõi khi xưa, nhưng Nhiếp Bảo Bảo không chú ý tới ý mỉa mai ẩn chứa trong mấy câu nói đó, mà dồn toàn bộ sự chú ý vào nam nhân phía đối diện.
Cuối cùng thì nàng đã gặp được Tiểu Hồng Bào trong truyền thuyết.
Một gương mặt có đường nét góc cạnh như dao tước, điểm không hoàn mỹ duy nhất là gương mặt này khó che giấu nét giang hồ, mà mắt của Tiểu Hồng Bào cũng quá sắc bén, khiến người ta bất giác né tránh.
Ánh mắt bức người thế này sẽ khiến rất nhiều phú bà chùn bước.
Hiển nhiên bệnh nghề nghiệp của Nhiếp Bảo Bảo lại tái phát, nàng lại đi so sánh Tô Bình Nam với Bạch Tướng Nhân đỉnh cấp nhất chốn phong nguyệt!
Nhiếp Bảo Bảo tỉnh táo lại ngay sau đó, sắc mặt tái mét.
"Ta không ăn thịt người."
Tô Bình Nam ra hiệu cho thư ký Ôn Uyển rót trà cho Nhiếp Bảo Bảo, rồi mới mỉm cười nói tiếp:
"Chào mừng ngươi gia nhập Cẩm Tú."
Bá đạo.
Đây là cảm giác đầu tiên mà Tô Bình Nam mang đến cho Nhiếp Bảo Bảo.
Nam nhân ngồi đó, chậm rãi cất lời, nhưng lời nói lại tạo cho Nhiếp Bảo Bảo cảm giác không cho phép cự tuyệt.
"Ta biết ngươi muốn gì."
Tô Bình Nam nhìn thẳng vào Nhiếp Bảo Bảo:
"Ta từng nói người đi theo ta sẽ có tương lai như gấm, vẫn là câu nói kia, ngươi có thể trở thành nữ nhân nắm giữ vận mệnh của mình."
"Ở Cẩm Tú, ngươi không cần nhìn sắc mặt của bất kỳ ai, ta cho ngươi một lời hứa."
Tô Bình Nam nói từng câu từng chữ:
"Ngươi và Hồng tỷ giúp ta lấy được quyền kiểm soát giới phong nguyệt Hạ quốc, ta hứa cho các ngươi một tương lai như gấm."
Sau khi nói xong câu này, nam nhân cúi đầu ký lên một tấm chi phiếu rồi bảo Ôn Uyển đặt trước mặt Nhiếp Bảo Bảo.
"Bốn mươi tám triệu, đây là cái giá trả cho đường lui ngươi để lại cho mình ở Cảng thành, ta sẽ cho người tiếp quản."
Giọng nói hờ hững của Tô Bình Nam lọt
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền