ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Trùng Sinh Chi Kiêu Hùng Quật Khởi (Dịch)

Chương 55. Thu nhận Đỗ Cửu

Chương 55: Thu nhận Đỗ Cửu

Động tĩnh trước cửa Cẩm Tú Các không nhỏ. Ở Ô thành, uống rượu đến đêm khuya là chuyện thường như cơm bữa, tuy đã muộn nhưng vẫn có một vòng người vây xem.

Trương Đồng ngu người luôn, đến khi tỉnh táo lại thì sự việc đã ổn định. Mắt hắn đỏ ngầu. Một nhóm năm người thì có ba người ra tay, Tiểu Trang đi lấy xe, chỉ còn lại mình như một thằng ngu đứng trơ mắt nhìn đến khi kết thúc.

Hắn chẳng nói chẳng rằng, đi thẳng về phía Đỗ Cửu đang bị bao vây, trong đầu chỉ có một suy nghĩ: mình tẩn chết đối phương, hoặc là bị đối phương tẩn chết. Tô Bình Nam kéo hắn lại, nở nụ cười hờ hững, xoay người nhìn kẻ hành hung cực kỳ bưu hãn ở trước mặt.

"Còn cần thiết sao?"

Tô Bình Nam bình tĩnh chỉ vào đám người vây quanh bên cạnh hắn, hầu hết đều là người của tập đoàn Cẩm Tú. Bọn hắn vây chặt Đỗ Cửu, ánh mắt hung ác.

Đỗ Cửu nhìn xung quanh, không thể làm được gì nữa, hắn chỉ đành lắc đầu.

Tô Bình Nam lườm Dương Thiên Lý, khẽ quát:

"Ở đây có nhiều người, cất hết đồ đi."

Dương Thiên Lý gật đầu, nhìn chòng chọc vào Đỗ Cửu mấy giây rồi mới không cam lòng dẫn mấy người có vũ khí rời đi.

"Muốn mạng à?"

Tô Bình Nam hỏi.

Đỗ Cửu thành thật trả lời:

"Cánh tay, bên phải."

Tô Bình Nam mỉm cười hỏi:

"Trần Lục trong tứ hải hả?"

Đỗ Cửu im lặng, nhưng thái độ lặng thinh ấy đã nói rõ tất cả.

"Ngươi không được đi."

"Ta phải đi."

Ánh mắt Tô Bình Nam bình tĩnh, giọng điệu càng bình thản hơn:

"Ta nói là ngươi không được đi."

Đỗ Cửu nhìn mọi người xung quanh, quả thật những người này mạnh hơn dự đoán của hắn. Hắn lắc đầu đầy đau khổ:

"Ta nhận tội, bồi thường cánh tay cho ngươi."

Sau khi nói xong, tên này cũng đủ ác, tay phải nắm cổ tay trái vặn mạnh một phát, tức thì tiếng gãy xương rợn người vang lên.

Sắc mặt Đỗ Cửu tái nhợt, đau đến nỗi mồ hôi lạnh từ trên má chảy xuống đất, nhanh chóng tan vào tuyết, biến mất không còn tăm hơi.

"Đi được chưa?"

Tô Bình Nam rút một điếu thuốc nhét vào miệng, sờ túi áo nhưng không thấy bật lửa. Hắn vẫy tay, tiểu đệ đứng bên cạnh rất lanh lợi, lập tức đi đến châm thuốc cho Tô Bình Nam.

"Phù!"

Tô Bình Nam phun ra một ngụm khói màu xanh nhạt, trầm giọng nói:

"Chắc hẳn khi đến tìm ta, ngươi đã biết ta là người như thế nào. Ta nói ngươi không được đi thì ngươi tuyệt đối không thể đi."

Hắn cẩn thận đánh giá cách ăn mặc của Đỗ Cửu, sau đó lên tiếng:

"Loài sói Tây Bắc sống cô độc như ngươi hẳn là kiếm được không ít tiền, có lẽ bộ đồ này của ngươi không phải giả."

"Ngươi không có tiền, lại thêm ngươi vội vàng muốn rời đi, chứng tỏ trong lòng ngươi có vướng bận. Tiếc là không đi được."

Mặt Đỗ Cửu đỏ gay:

"Ngươi không sợ ta chó cùng rứt giậu sao?"

Tô Bình Nam nhìn Lý Xương Hải trong đám đông hóng chuyện, ánh mắt như rắn độc. Hắn bật cười rồi thấp giọng nói:

"Ta hiểu một đạo lý: một khi sự việc không thể cứu vãn, thì nhất định phải làm tuyệt tình."

Hắn gật đầu với Quách Quang Diệu đang thở phì phò, sau đó xoay người rời đi:

"Tống vào Lục Phiến Môn, được ra ngoài rồi tính tiếp."

Tiếng gào thét của Đỗ Cửu và tiếng quát tháo của đám Tô Văn Văn vang lên. Tô Bình Nam bình tĩnh chào hỏi Lý Xương Hải:

"Lý tổng, hôm nay để ngài chê cười rồi. Hiện nay phần tử phạm pháp thật là vô pháp vô thiên."

Lý Xương Hải suýt ói hết cơm

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip