Chương 97: Chúng ta đang từng bước trưởng thành
Lão bá đầu có tướng mạo hiền lành, thân hình "phúc hậu", trên mặt vĩnh viễn treo nụ cười híp mắt, thoạt nhìn hơi giống lão cán bộ vừa mới về hưu.
Hắn không vợ không con, chỉ có tám đồ đệ. Hồi trẻ mọi người gọi hắn là bá đầu, về già đổi thành Lão bá đầu. Còn tên thật của hắn là gì, có lẽ ngoài hắn ra, cả Thiên Đô chẳng có ai biết.
Hắn có thể sống đến bây giờ có thể nói là kỳ tích. Hắn vừa chào đời đã bị vứt bỏ, được bọc trong một cái bọc mỏng ném ở ven đường. Hồi ấy có rất nhiều đứa trẻ bị vứt bỏ, Thiên Đô cũng không được gọi là Thiên Đô, mà là Long thành.
Bá đầu của Long Thành lạnh lùng nhìn tất thảy, thấy đứa trẻ nào mệnh cứng thì hắn sẽ thu nhận, nếu sống sót thì sẽ kế thừa y bát của hắn. Cuối cùng, trong số ba mươi mốt đứa trẻ, chỉ có một mình hắn sống sót.
Nhà ga Thiên Đô vẫn luôn là khu vực tranh chấp của đám dân xã hội ở thành phố Thiên Đô.
Cũng có mấy tên đầu trộm đuôi cướp nức tiếng gần xa muốn bá chiếm bảo địa màu mỡ này, nhưng không lâu sau đều chết nơi đầu đường.
Từ nhiều năm về trước, sau khi lão bá đầu quật khởi, không còn ai có năng lực cướp mất khu vực tranh chấp từ trong tay hắn.
Hai mươi năm bão táp mưa sa, lão bá đầu sừng sững không ngã. Từ đó có thể thấy thủ đoạn của hắn cao minh nhường nào. Những đồ đệ được hắn thu nhận hồi trẻ chỉ có hai đặc điểm: một là đủ nghèo, hai là đủ ác.
Bây giờ hắn già rồi, nhưng đồ đệ toàn kẻ ác. Vì vậy hắn vẫn có thể vững vàng chống chế khu bảo địa phong thủy nhà ga Thiên Đô này.
Mỗi khi dân xã hội có chút địa vị ở toàn thành phố Thiên Đô này nhắc đến lão bá đầu đều không nhịn được giơ ngón tay cái.
Có một số người vẫn hớn ha hớn hở khi nói về chiến tích đặc sắc của lão bá đầu.
Trên trời nhạn nhổ lông, dưới đất đào tứ hải. Nơi có lợi ích chính là giang hồ, huống chi còn là miếng thịt mỡ lớn như vậy.
Người tứ hải là đối tượng đầu tiên khiêu chiến lão bá đầu hùng chiếm nhiều năm. Nhân thủ phe lão bá đầu xách Kim Ti Đại Hoàn Đao. Không sai, chính là Kim Ti Đại Hoàn Đao trong tiểu thuyết võ hiệp, cái loại khẽ vung một vòng là phát ra tiếng vang vèo vèo ấy.
Mặt đao lóe sáng trong đêm, xua tan bóng tối. Chỉ thấy mỗi lần tiếng vèo vèo vang lên, nhất định sẽ có một người ngã xuống. Người tứ hải thấy vậy, lập tức bị đánh té khói, không dám đặt chân đến Thiên Đô nữa.
Người tứ hải bị tống cổ, người đại hà lại đến. So với người tứ hải, lão bá đầu càng khinh thường đám dã nhân đến từ đại hà này hơn.
Hắn dạy đồ đệ cực kỳ nghiêm khắc, ai cũng đeo một chiếc chuông trên cổ tay, khi nào ra tay mà chuông không vang lên thì mới có thể bắt đầu đi xông pha giang hồ. Còn người đại hà thì lại giản đơn thô bạo, trực tiếp vung đại đao. Không phát hiện thì thôi, chứ phát hiện thì thẳng tay cướp một cách trắng trợn.
Lúc này thế lực của lão bá đầu không bằng lúc trước, người của hắn dứt khoát ngồi ở các xó xỉnh ở trạm ga. Chỉ cần thấy người cùng nghề lạ mắt thì chẳng cần phí lời, cứ lén lút bám theo rồi chém vào ngón tay một đao. Mấy ngày sau người đại hà cũng ỉu xìu bỏ đi.
Một lời hứa đáng giá nghìn vàng, ngay cả Ngưu Quảng Phát đưa
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền