Chương 103: Lời Thề Thuê Chung
Bà lão vừa thấy Vương Bạt, mắt lập tức sáng rực lên.
Vương Bạt nheo mắt, đang định giả vờ không quen thì vị chấp sự quản lý Mộc Lâu Cư lên tiếng:
- Quen biết à? Vậy thì tốt quá, ngươi dẫn cậu ta đi xem thử đi, căn phòng ở cuối dãy phía đông, lầu sáu, khu nhà chữ Bính.
- Vâng ạ!
Bà lão mừng rỡ cười toe toét, để lộ hàm răng giả vàng óng bên trong cái miệng khô quắt. Nói rồi, bà ta nhận lấy lệnh bài thuê phòng mà chấp sự ném qua, cười híp mắt nhìn về phía Vương Bạt. Vương Bạt bất đắc dĩ, cũng chỉ đành bịt mũi đi theo sau lưng bà lão.
Vừa rời khỏi chỗ chấp sự Mộc Lâu Cư, bà lão liền sáp lại gần:
- Còn chưa biết đạo hữu xưng hô thế nào...
Vương Bạt đang định thuận miệng nói một cái tên giả thì bà lão chợt vỗ trán:
- Đúng là tuổi già rồi, vừa rồi ở chỗ chấp sự có thấy qua tên của cậu... Vương đạo hữu, ha ha, trước đó có nhiều hiểu lầm, mong cậu tuyệt đối đừng để trong lòng.
Thấy vậy, Vương Bạt cũng không định vòng vo với đối phương nữa, chắp tay nói:
- Lang đạo hữu, tại hạ chỉ muốn tìm một nơi yên tĩnh để tu hành, không muốn dính dáng đến chuyện khác.
- Không dính, không dính!
Bà lão vội vàng xua tay:
- Ta biết Vương đạo hữu là một vị khổ tu, định lực phi phàm, làm sao dám tìm mấy con yêu tinh kia đến làm lỡ dở việc tu hành của Vương đạo hữu được.
- Có điều, đạo hữu thật sự không cân nhắc thuê chung phòng với nữ tu sao? Không chỉ tiền thuê giảm một nửa, nói không chừng còn có thể...
Do dự một chút, Vương Bạt vẫn dứt khoát lắc đầu:
- Lang đạo hữu nếu không muốn dẫn đường, vậy ta đành đi tìm chấp sự.
- Khụ... Vương đạo hữu chớ trách, quen miệng thôi.
Bị Vương Bạt dọa một câu như vậy, bà lão tuy chưa chắc đã sợ, nhưng sắc mặt vẫn nghiêm túc hơn không ít.
Rất nhanh, hai người liền đến khu nhà chữ Bính, men theo cầu thang có phần dốc đứng, từng bước đi lên. Giữa đường gặp không ít tu sĩ khí tức hùng hậu, trông người nào cũng không phải dạng dễ chọc. Mặc dù có vài tu sĩ khí tức không quá mạnh, nhưng trên người cũng đều có bảo quang lấp lánh, vừa nhìn đã biết gia sản không ít. Không thể không nói, những người có thể vào ở Mộc Lâu Cư trong hoàn cảnh tông môn thay đổi, thật sự không mấy ai có nội tình kém cỏi.
Rất nhanh, hắn liền lên đến lầu sáu. Còn chưa đi được mấy bước, hắn đã ngửi thấy một mùi hương hỗn tạp đủ loại mùi thơm quyến rũ. Trong một vài căn phòng, thậm chí còn mơ hồ truyền ra những âm thanh ái muội, không tiện lọt vào tai. Vương Bạt lập tức sa sầm mặt, nhìn về phía bà lão.
Bà lão vội vàng xua tay:
- Đây không phải do ta sắp xếp đâu... Ngươi thuê trễ, phòng tốt đã sớm bị người ta chiếm hết, cũng chỉ có thể ở chỗ này thôi. Hoặc là, đạo hữu có thể xem xét việc thuê chung.
Vương Bạt trầm ngâm một lát. Thuê chung cũng không phải là không được, dù sao hắn thuê Mộc Lâu Cư cũng chỉ vì tu hành, sẽ không bại lộ bí mật gì. Đồng thời còn có thể giảm bớt chi tiêu linh thạch. Về phần nữ tu... chuyện đó không quan trọng. Chủ yếu vẫn là nơi này thật sự có chút ảnh hưởng đến việc tu hành.
Thấy Vương Bạt dường như có ý động, bà lão vội vàng rèn sắt khi còn nóng:
- Khu nhà chữ Bính có hai người đang tìm người thuê chung, hay là chúng ta bây
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền