ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 105: Ba Năm

Bên bờ Nam Hồ, trước trại gà.

Một bóng người mặc đồ đen từ trên pháp kiếm nhảy xuống.

Người này có khuôn mặt anh tuấn, góc cạnh rõ ràng, nhưng ánh mắt lại đằng đằng sát khí.

Chỉ khi lướt mắt qua trại gà, ánh mắt gã mới dịu đi đôi chút.

Cảm nhận được động tĩnh, một nữ tu nhanh chóng bước ra.

Nàng có khuôn mặt xinh xắn, tuy không thuộc dạng tuyệt sắc nhưng lại rất ưa nhìn, càng ngắm càng thuận mắt.

Trông thấy người vừa đến, nàng không khỏi ngạc nhiên:

- Thân Phục? Huynh về rồi à?

Người vừa đến chính là Thân Phục.

Gã nhìn thấy nữ tu cũng có chút bất ngờ:

- Bộ Thiền? Sao muội lại ở đây? Sư huynh đâu rồi?

- À... Ta vừa qua giúp sư huynh thu hoạch Bích Hỏa Linh Quả, tiện thể... tiện thể cho linh quy ăn một chút... Sư huynh ở bên trong.

Mặt Bộ Thiền bỗng ửng hồng, ấp úng giải thích, rồi vội chuyển chủ đề:

- Phải rồi, nhiệm vụ của huynh không phải cần thêm nửa năm nữa sao? Sao lại về sớm vậy?

Nghe Bộ Thiền giải thích, Thân Phục cũng không nghĩ nhiều, nhưng vừa nhắc đến chuyện về sớm, mặt gã liền sa sầm:

- Đừng nhắc nữa! Vị tu sĩ trong giáo giao nhiệm vụ đã đột phá Trúc Cơ thất bại, bị tâm ma phản phệ mà chết nên nhiệm vụ của bọn ta cũng bị hủy bỏ.

- Thôi, không tán gẫu với muội nữa, ta đi tìm sư huynh trước!

Nói rồi, gã cũng không đợi Bộ Thiền trả lời, vội vã chạy vào trong.

Dựa theo pháp quyết sư huynh đã cho, gã bấm ngón tay rồi nhanh chân bước qua Tiểu Kim Chung Trận.

Chỉ là vừa vào đến trại gà, Thân Phục bỗng khựng lại, tim không khỏi đập thịch một cái, ngẩng đầu nhìn về phía cách đó không xa.

Trong trại gà, trên một chiếc cọc gỗ cao, một con Linh Kê trống to lớn như công, một chân đứng ở nơi cao nhất, đang cao ngạo, lạnh lùng nhìn xuống gã.

Linh lực nồng đậm tỏa ra từ trên người nó, cùng với cảm giác nguy hiểm thỉnh thoảng truyền đến trong trực giác, đều khiến Thân Phục không dám manh động.

Thân Phục thầm lẩm bẩm:

"Con Linh Kê này của sư huynh, sao cảm giác còn lợi hại hơn nửa năm trước vậy nhỉ"

.

Gã không dám hành động thiếu suy nghĩ, cố nặn ra một nụ cười cứng ngắc, đưa tay qua đỉnh đầu, cẩn thận vẫy vẫy con Linh Kê trống:

- Khụ... Thập Nhất? Là ta đây, Giáp Thập Nhất! Ta là Thân Phục, ngươi không nhận ra sao? Ta từng cho ngươi ăn côn trùng, lúc nhỏ ngươi còn ị cả lên người ta đấy... Là ta đây! Thân Phục, sư đệ của chủ nhân ngươi...

Thế nhưng, con Linh Kê trống trên cọc gỗ lại hơi híp mắt, lạnh lùng nhìn gã, đồng thời cái chân gà đang co lên cũng từ từ hạ xuống, hai cánh hơi dang ra.

Trong lòng Thân Phục lập tức dâng lên một cảm giác không lành:

"Tên này, không phải là muốn tấn công mình đấy chứ?"

.

Đúng lúc này, sau lưng lại vang lên giọng nói có chút cạn lời của Bộ Thiền:

- Huynh nhớ nhầm rồi, nó là Giáp Thập Nhị.

- Cục!

Con Linh Kê trống trên cọc gỗ nghe thấy Bộ Thiền lên tiếng, bèn kêu một tiếng trong trẻo, rồi lại co chân lên, một mình đứng đó nhắm mắt dưỡng thần.

Dường như không còn so đo chuyện Thân Phục gọi sai tên nữa.

Thân Phục lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.

Không nhịn được thì thầm một tiếng:

- Trước khi ta đi không phải chỉ có Giáp Thập Nhất thôi sao, ai biết mới nửa năm đã có thêm Giáp Thập Nhị.

Con Linh Kê trống đang híp mắt trên cọc gỗ bỗng nhiên lại mở mắt, lạnh lùng nhìn Thân Phục.

Dọa Thân Phục sợ

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip