Chương 110: Tráng Thể Kinh tầng thứ mười một
Mấy ngày sau.
Vương Bạt đứng bên ngoài trại gà, vừa tiễn một vị tu sĩ đến đổi Linh Kê thì thấy một bóng người từ trên trời giáng xuống.
- Vương đạo hữu!
- Ha ha, Nghiêm đạo hữu cuối cùng cũng đến rồi, ta còn tưởng huynh có kế hoạch khác.
Vương Bạt nhìn vị tu sĩ họ Nghiêm đang vội vã chạy tới, nở một nụ cười.
Tu sĩ họ Nghiêm nghe vậy lập tức lộ vẻ khẩn trương:
- Vương đạo hữu, huynh sẽ không bán hết số Linh Kê dành cho ta rồi chứ?
- Vị Chu đạo hữu vừa rồi quả thật có muốn thêm hai mươi con Linh Kê.
Vương Bạt nói thật.
Sắc mặt tu sĩ họ Nghiêm lập tức biến đổi.
Chợt nghe Vương Bạt nói:
- Nhưng mà... năm mươi con Linh Kê của đạo hữu, tại hạ đã chuẩn bị sẵn cho huynh rồi.
Tu sĩ họ Nghiêm lập tức vui mừng quá đỗi, liên tục chắp tay:
- Đạo hữu! Tốt quá rồi!
Nói rồi, gã cũng không nhiều lời, trực tiếp đưa cho Vương Bạt một túi trữ vật.
Trong đó có một đống linh thạch hạ phẩm, ngoài ra còn có mấy tấm hộ giáp phù thượng phẩm, kiếm khí phù thượng phẩm, ngự hồn phù thượng phẩm...
Trong đó, kiếm khí phù thượng phẩm ngược lại khiến Vương Bạt có chút vui mừng. Trước đó ở cửa hàng pháp khí, hắn không tìm được món pháp khí công kích nào phù hợp nên cũng không mua.
Nhưng có kiếm khí phù chuyên về công kích, hắn cũng miễn cưỡng xem như có chút năng lực phản kháng.
Vương Bạt cũng đưa những con Linh Kê đã bị rút đi phần lớn thọ nguyên cho tu sĩ họ Nghiêm.
Tu sĩ họ Nghiêm kiểm kê một chút, lại khẽ nhíu mày:
- Đạo hữu... Số lượng này không đúng, sao lại cho ta thêm hai mươi con?
Vương Bạt mỉm cười:
- Đương nhiên không phải cho không đạo hữu, chỉ là hy vọng đạo hữu có thể bán cho ta một ít phù lục dư thừa trong tay. Dĩ nhiên, sẽ không để đạo hữu chịu thiệt, ta nguyện ý chiếu theo giá thị trường, dùng Linh Kê để trao đổi với đạo hữu.
Tu sĩ họ Nghiêm nghe vậy vui mừng không thôi:
- Thật không?
- Linh Kê không phải đã ở trong tay đạo hữu rồi sao?
Vương Bạt mỉm cười nói.
- Tốt!
- Vương đạo hữu sảng khoái!
Tu sĩ họ Nghiêm cũng rất dứt khoát, lục lọi trong túi trữ vật của mình một hồi rồi lấy ra mấy xấp phù lục, đưa cho Vương Bạt.
- Đây là chân lôi phù thượng phẩm... Đây là...
Tu sĩ họ Nghiêm nghiêm túc giảng giải cho Vương Bạt từng loại một.
Vương Bạt nhẩm tính một chút, quả thật là dựa theo giá thị trường, bèn đưa thêm cho đối phương mấy con Linh Kê để bù vào.
Tu sĩ họ Nghiêm mặt lộ vẻ vui mừng nhận lấy Linh Kê, chân thành nói:
- Đạo hữu, về sau nếu có chuyện như vậy, ngàn vạn lần nhớ gọi ta nhé.
Vương Bạt lập tức không bỏ lỡ cơ hội, cùng tu sĩ họ Nghiêm làm một giao ước đơn giản, nếu có phù lục dư thừa, hắn nguyện ý dùng Linh Kê để trao đổi.
Tu sĩ họ Nghiêm đồng ý ngay.
Theo tu sĩ họ Nghiêm, nuôi gà phiền phức hơn chế phù rất nhiều, quan trọng nhất là Linh Kê cần thời gian để trưởng thành. Dùng mấy tấm phù lục chỉ mất nửa ngày là vẽ xong để đổi lấy những con Linh Kê phải mất mấy năm mới trưởng thành, quả thực là quá hời.
Mà với Vương Bạt, phù lục của tu sĩ họ Nghiêm tốt hơn nhiều so với hàng bán trên thị trường, trong khi thứ hắn phải bỏ ra chỉ là một ít Linh Kê hạ phẩm không cần đến, lại rất khó bán được giá cao.
Cả hai bên đều cảm
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền