Chương 2171: Phật Tử (Thượng)
Giữa Giới Hải mênh mông, trong một khoảng hư không cách Đoạn Hải Nhai không xa, một pho Ngọa Phật khổng lồ đang lặng lẽ nằm ngửa, đôi mắt nhắm nghiền, tựa như đang say ngủ. Ngón tay đầy đặn của pho tượng nâng một đóa sen, cánh sen hồng phấn, tựa như còn vương hạt sương mai. Giữa đài sen là cả một tòa Phật Quốc.
Trong Phật Quốc có chùa miếu, cung điện, nhà cửa, động phủ... Giờ khắc này, trong ngôi chùa lớn nhất, vô số tiếng phạm xướng đang ngân vang. Phật quang phổ chiếu, khung cảnh trang nghiêm, thanh tịnh, không vương chút bụi trần. Vô số tăng chúng mặc tăng y màu trắng, sắc mặt nghiêm nghị, chắp tay cúi đầu, miệng khẽ tụng kinh. Khói đàn hương lượn lờ, báo hiệu một nghi lễ trọng đại đang được cử hành. Bốn phía, các vị La Hán, Bồ Tát đều đã thu lại pháp thân to lớn, trông không khác gì những tăng chúng bình thường. Họ ngồi xếp bằng quanh chùa, tay nhẹ nhàng lần chuỗi hạt, miệng thì thầm niệm kinh. Phía sau họ, đông đảo tăng chúng và thiện nam tín nữ đang thành kính quỳ lạy, tụng niệm Phật kinh, dường như đang chờ đợi điều gì...
Trong khi đó, bên ngoài pho Ngọa Phật, giữa hư không xa thẳm, từng bóng tu sĩ đang ẩn mình, lẳng lặng quan sát mọi diễn biến.
Cùng lúc ấy, Triều Thiên Quân với mái tóc bạc, trong bộ áo bào trắng, đang ngồi xếp bằng trên lưng một con sư tử. Lão nhìn cảnh tượng này, ánh mắt lộ ra vẻ băng giá, giọng nói không giấu nổi lửa giận: — Cuối cùng cũng đợi được ngày y phi thăng!
Áo bào và mái tóc bạc của lão phồng lên. Con sư tử dưới thân dường như cảm nhận được nỗi phẫn nộ của chủ nhân, cũng nhe cái miệng to như chậu máu.
Bên cạnh, Cái Chân Nhân, cũng tóc trắng phơ trong bộ quần áo mộc mạc, đang ngồi xếp bằng, tay nhẹ nhàng vuốt ve một đạo kiếm khí nửa thực nửa hư, ánh mắt chỉ tập trung vào nó, nhẹ giọng nhắc nhở: — Triều đạo hữu, vẫn nên kiềm chế tâm thần lại. Phật Môn rất nhạy cảm với tam độc, đừng để bọn chúng phát giác.
Tam độc chính là tham, sân, si, mà sân giận là một trong số đó. Triều Thiên Quân nghe vậy, hai mắt khép lại, không nói gì. Áo bào và mái tóc bạc đang phồng lên cũng chậm rãi bình ổn trở lại.
Thấy tâm cảnh của Triều Thiên Quân đã bình ổn, Cái Chân Nhân khẽ gật đầu, rồi quay sang một nữ tu xinh đẹp mặc y phục hoa mỹ và một bóng người bị khói đen bao phủ bên cạnh, thấp giọng nói: — Hoa phu nhân, Tiêu đạo hữu, lát nữa cứ theo kế hoạch đã bàn, vào thời khắc y phi thăng, cũng là lúc quán đỉnh cho Phật Tử, chúng ta sẽ đồng loạt ra tay...
Lời còn chưa dứt, nữ tu xinh đẹp kia cười mỉm ngắt lời: — Ca ca không cần nói nhiều, ta đều nghe theo huynh cả. Nàng nhìn Cái Chân Nhân không chớp mắt, tình ý trong ánh mắt không hề che giấu.
Cái Chân Nhân ho nhẹ một tiếng, thần sắc vẫn như thường, rồi nhìn về phía bóng người bị khói đen bao phủ, nói: — Tiêu đạo hữu...
Trong làn khói đen truyền ra một giọng nói có phần ngập ngừng: — Yên tâm... Ta, sẽ phối hợp với các ngươi.
Cái Chân Nhân nghe vậy, khẽ gật đầu. Ánh mắt lão lập tức lướt qua Bạch Thiền, người đang nhắm mắt ngồi xếp bằng bên cạnh với khuôn mặt tuấn mỹ như thần nhân, cùng các vị đại tu sĩ Độ Kiếp hậu kỳ, trung kỳ xung quanh, trong lòng cuối cùng cũng dằn xuống được tia bất an cuối cùng. Lão trầm giọng nói: — An nguy của Giới Hải nằm trong tay chúng ta, chư vị... Thành
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền