ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Trường Sinh, Bắt Đầu Từ Tạp Dịch Nuôi Gà

Chương 44. Tráng Thể Kinh tầng thứ tám!

Chương 44: Tráng Thể Kinh tầng thứ tám!

Vạn Thú Phòng có bảy khu trang trại được đặt tên theo thứ tự Giáp, Ất, Bính, Đinh, Mậu, Kỷ, Canh, gần như trải khắp vùng ngoại vi của Đông Thánh Tông. Trên vô số đỉnh núi hoang vu, phần lớn đều có các trang trại thuộc bảy khu này. Những trang trại này có nơi nuôi heo quý, có nơi nuôi bò, dê, vịt, ngỗng, linh trùng. Cũng bởi vậy, trong bảy khu trang trại của Vạn Thú Phòng, khu nuôi Trân Kê chiếm đến bảy phần.

Đương nhiên, quy mô lớn nhất không nghi ngờ gì nữa chính là khu Đinh chuyên nuôi Trân Kê. So với các loài gia súc như dê, bò, heo đòi hỏi lượng lớn thức ăn và sự chăm sóc tỉ mỉ, sản lượng của Trân Kê vượt xa những loài khác. Mấu chốt nhất là, cho dù là người bình thường cũng có thể nuôi tốt Trân Kê. Ngay cả khả năng sinh sản vốn bị chê là kém cũng chẳng thấm vào đâu so với mấy loài kia. Còn như vịt màu, ngỗng ngọc, chúng vừa ăn nhiều, bản tính lại quá hung hăng, người bình thường căn bản khó lòng chế ngự. Chỉ có loài linh trùng là sinh sản tương đối dễ dàng, không tốn nhiều công sức như vậy.

Điều này cũng dẫn đến việc khi dịch bệnh hoành hành trong tông môn mà không cách nào ngăn chặn, tổn thất của khu Đinh cũng là lớn nhất. Tống Luân của Đinh Thập Lục Trang chính là một ví dụ điển hình cho sự thăng trầm đó.

Trước đây, trang trại của gã bị linh thú của một vị trưởng lão lẻn vào ăn mất không ít Trân Kê. Nể mặt trưởng lão chưởng quản Vạn Thú Phòng, vị trưởng lão kia đã bồi thường cho gã một trăm khối linh thạch. Giữa bao ánh mắt ngưỡng mộ của đồng nghiệp, Tống Luân vung tay mua hơn hai trăm con Trân Kê, lại còn dư ra mười mấy khối linh thạch. Nhất thời, gã trở nên nổi như cồn. Tính cả số gà còn lại trong trang trại, Đinh Thập Lục Trang của gã có đến gần năm trăm con Trân Kê!

Với năm trăm con Trân Kê này, không chỉ việc dâng lễ hằng tháng không còn là nỗi lo, gã thậm chí còn có thể bán ra ngoài một ít, mỗi tháng cũng kiếm được vài phần linh thạch. Cuộc sống tốt đẹp dường như đang ở ngay trước mắt. Thế nhưng điều gã tuyệt đối không ngờ tới là, ngày vui ngắn chẳng tày gang, tai họa đã ập xuống!

Một trang trại rất gần Đinh Thập Lục Trang bỗng nhiên truyền ra tin có Trân Kê nhiễm dịch gà! Tống Luân lúc đó trong lòng đã dấy lên dự cảm chẳng lành, vội vàng cắt đứt mọi qua lại với đối phương. Thậm chí ngay cả tạp dịch giao thức ăn cho gà, gã cũng không cho phép vào trang trại. Thế nhưng sau một hai tháng ngàn phòng vạn phòng, ngay cả khi chính gã cũng cảm thấy mình đã may mắn thoát nạn, gã lại hoảng sợ phát hiện trong trang trại của mình xuất hiện một con gà mắt dại đi, toàn thân rũ rượi.

Mặc dù gã đã nhanh chóng vứt bỏ con gà bệnh này, nhưng dịch gà vẫn như giọt mực nhỏ vào nước trong, nhanh chóng lan ra. Con thứ hai, con thứ ba... Mặc dù gã đã ngược xuôi sớm tối, dùng hết mọi thủ đoạn, đến nỗi thân hình tiều tụy, hai mắt vằn vện tia máu, trông như một con thú bị nhốt hơn là một con người. Nhưng đà lây lan vẫn không thể nào ngăn cản. Rất nhanh, toàn bộ sơn trang đã không còn một con Trân Kê khỏe mạnh nào. Tất cả đều ủ rũ nằm bẹp, trông như những nấm mồ nhỏ, khiến gã đau thấu tim gan! Mặc dù vẫn chưa có hiện tượng chết hàng loạt, nhưng đó cũng chỉ là vấn đề thời gian. Có lẽ là tối nay, có lẽ là sáng mai... Nghĩ đến đây, Tống Luân không khỏi buồn bã.

Gã thật sự không ngủ được, tay cầm đèn lồng, từng bước đi trong sơn trang, muốn tìm một con còn có thể cứu vãn. Đáng tiếc đi suốt một vòng, cũng không thấy một con nào còn chút tinh thần.

- Xong rồi! Xong thật rồi!

Tống Luân mặt mày ủ rũ, ngơ ngác ngồi phịch xuống đất. Bộ quần áo vốn ngăn nắp đã dính đầy phân gà loãng, thái dương vốn đã lấm tấm tóc bạc, bây giờ tóc đen chẳng còn lại mấy sợi. So với dáng vẻ hăng hái trước đây, quả thực như hai người khác nhau.

Cùng lúc ấy, Vương Bạt bước vào sơn trang, y đã nhìn thấy cảnh tượng đó. Mà Tống Luân có lẽ vì quá đau lòng, nên mãi cho đến khi Vương Bạt đến gần, gã vẫn chưa kịp phản ứng. Mãi cho đến khi gã thấy được bộ đạo bào màu trắng trên người đối phương, lúc này mới giật mình đứng bật dậy.

- Thượng, Thượng Tiên!

Tống Luân lắp bắp mở miệng, nhất thời có chút hoảng hốt. Lúc này, Thượng Tiên tới đây làm gì? Chẳng lẽ là đến trừng phạt mình?! Nghĩ đến đây, trên khuôn mặt Tống Luân không nén được vẻ sợ hãi, nói năng lộn xộn:

- Thượng Tiên, ta, ta, ta... Chuyện này không trách ta được, đây là dịch gà! Gà của ta sắp chết hết rồi...

Vương Bạt trong lòng cũng căng thẳng không kém. Theo tính cách của y, nếu có thể ẩn mình thì tuyệt đối sẽ không lộ diện. Mượn Âm Thần lực để ngụy trang thành đệ tử tông môn là một hành động liều mạng, nếu có lựa chọn khác, y tuyệt đối sẽ không làm. Y cắn răng, điên cuồng tự thôi miên mình, trên mặt lại không hề có chút biểu cảm nào, giọng điệu lạnh băng:

- Đám gà bệnh này, ta lấy hết. Không lấy không của ngươi, cái này cho ngươi.

Hoàn toàn là dáng vẻ cao cao tại thượng của một đệ tử tông môn. Nói rồi, y liền ném ra hai con Linh Kê đã được Âm Thần lực che giấu từ trước. Nhìn thấy hai con Linh Kê đột nhiên xuất hiện, Tống Luân càng không chút nghi ngờ thân phận của vị đệ tử tông môn này. Mặc dù có chút nghi hoặc không biết gà bệnh có thể làm gì, nhưng khi nghe hai con Linh Kê này là cho mình, gã lập tức ngây người! Ngay sau đó là một niềm vui sướng vỡ òa!

Hai con Linh Kê! Một khi gã dâng lên cho tông môn, có thể miễn được gần hai năm dâng lễ. Đương nhiên, yêu cầu dâng lễ của Đinh Thập Lục Trang khá cao, không miễn được đến hai năm, nhưng cũng trì hoãn được không ít thời gian. Áp lực của gã đã giảm đi rất nhiều. Nghĩ đến đây, trái tim vốn đã khô héo của gã lập tức sống lại.

- Nhưng mà Thượng Tiên, đây đều là gà bệnh, sống không được bao lâu đâu...

Tống Luân do dự, vẫn cẩn thận mở miệng nhắc nhở. Gã cũng không muốn nhắc, nhưng nào dám không nhắc. Đắc tội đệ tử tông môn còn nghiêm trọng hơn nhiều so với việc không đủ dâng lễ mà bị trừng phạt.

- Không cần nhiều lời.

"Đệ tử tông môn" lạnh lùng nói.

- Vâng! Vâng!

Tống Luân trong lòng lập tức thở phào nhẹ nhõm, thầm nghĩ: "Không phải ta không nhắc nhở ngươi, là ta đã nhắc rồi, nhưng chính ngươi bảo ta đừng nói nhảm." Gã vội vàng muốn đi tìm dây thừng. Nhưng lại bị "đệ tử tông môn" ngăn lại.

- Ngươi ra ngoài trước, khi nào ta gọi ngươi vào thì hãy vào.

- Vâng! Vâng!

Mặc dù không rõ đối phương muốn làm gì, nhưng lời của đệ tử tông môn chính là thánh chỉ, gã nào dám làm trái. Gã vội vàng khom lưng lui ra, trước khi đi còn ôm lấy hai con Linh Kê, sợ chúng chạy mất.

Khi Tống Luân đã rời khỏi sơn trang, Vương Bạt, người đang ngụy trang thành đệ tử tông môn, cảm nhận được Âm Thần lực đã ngừng xoay tròn, lúc này mới thở ra một hơi. Ngay sau đó, y bắt đầu hành động theo kế hoạch. Từng con Trân Kê lần lượt được y chạm vào.

【 Thọ nguyên hiện tại +2. 1 năm! 】

【 Thọ nguyên hiện tại +1. 8 năm! 】

【 Thọ nguyên hiện tại... 】

Cũng may đều là gà bệnh, nằm im không nhúc nhích, giúp Vương Bạt dễ dàng chạm tới. Dù vậy, sau khi chạm hết hơn bốn trăm con gà, trăng cũng đã lên đến đỉnh đầu. Nhìn đám Trân Kê hấp hối, chết hơn phân nửa trong sơn trang, trong mắt Vương Bạt lóe lên một tia đau lòng. Số gà này nếu để y đột phá thọ nguyên trước rồi mới hấp thu, sẽ thu hoạch được bao nhiêu chứ! Đáng tiếc y bây giờ căn bản không có thời gian để bồi dưỡng, chỉ có thể chọn cách mổ gà lấy trứng này.

Đương nhiên, nếu không gặp dịch gà, y cũng không thể nào chỉ dùng hai con Linh Kê mà đổi được nhiều Trân Kê như vậy. Người khác cũng căn bản không thể nào bán cho y với số lượng lớn như thế. Mặc dù là gà bệnh, nhưng đối với y lại không có ảnh hưởng gì.

Làm xong việc, y lại lập tức đi đến một trang trại khác gần đó cũng đang gặp dịch gà. Chỉ là trang trại này xếp hạng sau, số lượng Trân Kê cũng ít hơn Đinh Thập Lục Trang nhiều, ước chừng chỉ có hơn hai trăm bốn mươi con. Vương Bạt dùng mười lăm khối linh thạch mua lại toàn bộ, đối phương vui đến phát khóc. Sau đó y lại lần lượt chạm vào từng con gà.

Khi mọi việc hoàn tất, chân trời đã hửng sáng. Mà một đêm vất vả này cũng không hề uổng phí. Thọ nguyên của y đã thuận lợi tăng vọt lên khoảng 1810 năm. Đáng tiếc nhiều thọ nguyên như vậy, y ngoài cảm giác tinh lực dồi dào ra, cũng không có biến hóa gì khác. Số thọ nguyên này, y không lập tức lựa chọn tiêu hao, mà lặng lẽ trở về phòng trong sơn trang, lúc này mới mở bảng thông tin ra.

【 Thọ nguyên hiện tại -576 năm! 】

«Tráng Thể Kinh» tầng thứ bảy, hoàn thành!

【 Thọ nguyên hiện tại -1152 năm! 】

Tầng thứ tám, hoàn thành!