Chương 53: Giết Gà
Dưới màn đêm tĩnh mịch, trên bầu trời thỉnh thoảng lại có những luồng sáng đủ màu vụt qua, khiến cả bầu trời sao cũng phải lu mờ đi vài phần.
Nhìn cảnh tượng này qua khung cửa sổ, Vương Bạt không nén được mà cúi đầu thở dài. Bên ngoài nhiều đệ tử Luyện Khí như vậy, hắn biết trốn đi đâu bây giờ!
Hắn chỉ đành biến nỗi bất lực thành sức ăn, dồn sức chiến đấu với nồi Linh Kê hầm trong nồi đất.
Mãi đến nửa đêm, hắn mới ngưng tụ được nửa giọt Âm Thần lực, sau đó không còn chút sức lực nào, ngủ say như chết, ngay cả khi Giáp Thất nhảy vào chăn ngủ cùng cũng không hề hay biết.
Sáng ra, phát hiện bãi phân gà Giáp Thất ị trong chăn đã khô cong...
Thủ phạm còn trơ tráo lại gần, cố làm thân với hắn.
Tức đến nỗi hắn lôi Giáp Ngũ ra đánh một trận.
- Nhìn xem mày sinh ra cái thứ tốt lành gì này!
- Cục?
Giáp Ngũ nghiêng đầu, vẻ mặt mờ mịt.
Ta là gà trống mà!
Dù sao Vương Bạt cũng không nỡ đánh Giáp Thất, bởi vì nó tiến bộ thật sự quá khả quan.
Thân hình nó cực kỳ linh hoạt, có thể nhẹ nhàng thi triển ba cú mổ liên hoàn giữa không trung, quỹ đạo di chuyển quỷ dị khó lường, lực phá hoại cũng không ngừng khiến Vương Bạt kinh ngạc xen lẫn vui mừng.
Vương Bạt thầm cảm thấy, ngay cả bốn vị đệ tử tông môn ở Đinh Cửu Trang, trừ vị tu sĩ họ Thạch thâm sâu khó lường kia ra, ba người còn lại chỉ sợ đều không phải là đối thủ của Giáp Thất.
Đương nhiên, nếu họ có những thủ đoạn khác thì khó mà nói chắc.
- Đáng tiếc không có túi linh thú!
Vương Bạt không nhịn được lại thở dài.
Nếu có túi linh thú, có thể tùy thời gọi Giáp Thất ra bảo vệ mình, tu sĩ dưới Luyện Khí tầng ba, chỉ sợ thật sự chưa chắc đã làm gì được hắn.
Lại thêm miếng ngọc bội Triệu Phong đưa cho, đột nhiên đối mặt với tu sĩ Luyện Khí bình thường, nói không chừng hắn còn có cơ hội toàn thân trở ra.
Đương nhiên vẫn là câu nói đó, đáng tiếc không có túi linh thú.
Vương Bạt cũng không xoắn xuýt. Sau khi hoàn thành buổi huấn luyện đều đặn cho Giáp Thất, hắn liền nhanh chóng chuẩn bị thức ăn cho đám Trân Kê, Linh Kê trong trang trại của mình.
Lại nhận mấy thùng thức ăn cho gà từ Lão Hầu, sau đó dùng hết sức nhanh chóng dọn dẹp phân gà.
Điều khiến Vương Bạt có chút bất ngờ là, em trai của Ngưu Dũng hôm nay vẫn không đến.
Việc này khiến trong lòng Vương Bạt dấy lên một dự cảm không lành.
Bất quá hắn hiện tại thật sự quá bận rộn, không thể cứ mãi chờ đợi, sau khi để lại mấy chữ bằng bút than trên cửa, hắn liền không dám chậm trễ một khắc nào, đi đến Đinh Cửu Trang.
Vốn dĩ theo sự sắp xếp của Tiền Trưởng Lão, Vương Bạt mỗi ngày sau buổi trưa mới phải qua, chỉ là lúc Vương Bạt đến, Đào Dực vừa mới ăn sáng xong.
- Ồ, ngươi đến sớm thật đấy!
Đào Dực nhìn thấy Vương Bạt, hơi kinh ngạc.
- Ha ha, làm xong sớm cũng có thể về nghỉ ngơi sớm một chút.
Vương Bạt cười ha hả, nói xong liền chủ động thu dọn thức ăn cho gà, nhặt trứng.
Động tĩnh rất nhanh liền thu hút sự chú ý của ba vị tu sĩ còn lại.
Vị tu sĩ họ Thạch ở gian phòng chính giữa nhíu mày mở cửa, thấy là Vương Bạt đang quét dọn, đôi mày nhíu chặt mới hơi giãn ra một chút.
Gã gật đầu với Đào Dực, rồi lại quay về phòng mình.
Lâm Ngọc không hề đi ra, chỉ đẩy cửa sổ
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền