Chương 55: Vạn Thọ!
Trên đường trở về sơn trang Đinh Bát Thập Thất, trong đầu Vương Bạt vẫn không ngừng quanh quẩn những lời của Đào Dực. Nhất là sau khi tìm hiểu rõ hơn, hắn mới biết tòa thành bị thảm sát kia chính là nơi hắn đã định sẽ đặt chân sau khi rời khỏi tông môn. Nghĩ đến đây, trong lòng hắn dâng lên cảm giác bất lực, nhưng đồng thời cũng không khỏi cảm thấy may mắn. May mà mấy ngày nay vì có quá nhiều đệ tử Luyện Khí, hắn không thể thuận lợi rời tông, chứ nếu thật sự đã rời đi, chỉ sợ mình cũng có khả năng cao sẽ bỏ mạng oan uổng ở nơi đó. Dù sao, kẻ có can đảm lẻn vào lãnh thổ địch quốc để gây ra thảm sát, ít nhất cũng phải là Trúc Cơ chân tu. Trước mặt một Trúc Cơ chân tu, cho dù Giáp Thất có đột phá đến thượng phẩm, cũng chẳng khác nào châu chấu đá xe. Giờ khắc này, hắn càng nhận thức rõ hơn sự tàn khốc của thế giới này.
"Phải đẩy nhanh tốc độ thu thập thọ nguyên!"
Sớm ngày ngưng tụ linh căn, sớm ngày tiếp xúc với thế giới tu hành chân chính.
Trên đường trở về, hắn đi ngang qua Bắc Tùng phường thị, phát hiện nơi này vẫn chưa đóng cửa, bèn đi vào dạo một vòng. Tại mấy cửa hàng bán gia cầm, hắn đã tiêu sạch toàn bộ linh thạch trên người, mua được hơn hai trăm bảy mươi con gà bệnh và hơn một trăm hai mươi con vịt bệnh đang hấp hối. Thọ nguyên của vịt màu nhiều hơn Trân Kê một chút, mỗi con có thể cung cấp cho hắn gần ba năm, nhưng hắn tạm thời chưa hấp thu. Nhiều gà vịt như vậy, để tránh bị người khác phát hiện, Vương Bạt đành phải đi lại mấy chuyến mới mang hết về sơn trang.
Làm xong xuôi mọi việc, trời đã về khuya. Trong sơn trang vốn còn khoảng hai trăm con Trân Kê, cộng thêm đám gà vịt bệnh này, Vương Bạt không chần chừ, dùng năng lực của mình truyền thọ nguyên cho toàn bộ, giúp chúng chuẩn bị đột phá. Dù sao hắn cũng sắp rời đi, trước khi đi thu hoạch hết số thọ nguyên này, sau này dù người khác có phát hiện ra điều bất thường, hắn cũng đã sớm cao chạy xa bay. Rủi ro chắc chắn là có, nhưng lúc này, hắn cũng không quản được nhiều như vậy. Hắn cắn răng ăn gà, nghỉ ngơi qua đêm, rồi sáng sớm lại lập tức bắt đầu huấn luyện cho Giáp Thất.
Lúc Lão Hầu mang thức ăn cho gà tới, Vương Bạt cố ý nhờ lão mấy ngày tới chuẩn bị thêm một ít. Không ngờ Lão Hầu nghe vậy chỉ để lại hai thùng, còn lại đều đưa hết cho Vương Bạt.
- Mấy trang trại phía sau gà đều chết gần hết rồi, chỉ có người của Toàn Sơn Phòng cứ nhất quyết bắt ta mang thêm thức ăn, chỗ bọn họ lại không có chỗ để, ta đang nghĩ không biết đổ đi đâu, vừa hay cho ngươi hết!
- Nhiều quá, nhiều quá, không cần nhiều như vậy đâu ạ.
Vương Bạt vội vàng nói.
Lão Hầu lại phất tay, trực tiếp thúc lừa đi mất.
"Luôn cảm thấy Lão Hầu không giống loại người tàn nhẫn, động một chút là đòi mạng người..."
Vương Bạt nhìn bóng lưng lão rời đi, trong lòng dấy lên nghi hoặc. Nhưng nhìn đống thức ăn cho gà chất cao như một ngọn núi nhỏ trước mặt, hắn cũng lộ ra nụ cười hài lòng.
"Nhiều thức ăn như vậy, hôm nay vừa vặn đủ."
Nói không cần nhiều như vậy, chỉ là để che mắt người khác. Mặc dù cũng không che giấu được bao lâu, dù sao hắn cũng không giải thích được vì sao mình lại cần nhiều thức ăn cho gà đến thế. Nhưng chỉ cần lừa được một thời gian, cũng đủ
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền