ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Trường Sinh, Bắt Đầu Từ Tạp Dịch Nuôi Gà

Chương 57. Vùng Lên Tấn Công

Chương 57: Vùng Lên Tấn Công

Vương Bạt vừa bước vào sơn trang đã thấy Sở Nhị Ngưu ngồi một mình dưới mái hiên. Gã đang khóc lóc thảm thiết, hoàn toàn không còn vẻ vênh váo, ngạo mạn của một đệ tử tông môn như trước đây, ngược lại còn để lộ sự yếu đuối vốn có của một thiếu niên. Vương Bạt không khỏi tò mò, bèn nhỏ giọng hỏi Đào Dực đang khoanh tay đứng bên cạnh, tủm tỉm xem kịch vui:

- Hắn bị sao vậy?

Đào Dực không hề che giấu vẻ cười trên nỗi đau của người khác:

- Tiểu tử này, vừa rồi Ngoại Vụ Phòng phái người đến thông báo, bảo hắn mấy ngày nữa đến Nam Hồ Thôn tập hợp, đến lúc đó cùng những người khác xuất phát, tiến về biên giới Phục Quốc. Một tên lính mới quèn Luyện Khí tầng một như hắn, đi tiền tuyến đoán chừng cũng không về được, chậc chậc, đây là bị tông môn vứt bỏ rồi!

Không biết có phải đã nghe được lời của Đào Dực hay không, Sở Nhị Ngưu lập tức gào lên to hơn nữa.

- Đào Dực.

Từ gian phòng chính giữa sơn trang lập tức vọng ra tiếng quát của tu sĩ họ Thạch:

- Chớ có nói bậy.

Bị điểm danh, Đào Dực lập tức lộ vẻ hậm hực, nhún vai, quay đầu làm mặt quỷ với Vương Bạt.

Lâm Ngọc lúc này cũng bưng chậu nước đẩy cửa đi ra, liếc nhìn Sở Nhị Ngưu dưới mái hiên, rồi lại chán ghét dời mắt đi. Trong cả sơn trang này, ngoài việc vẫn giữ được vẻ cung kính bề ngoài với tu sĩ họ Thạch, hai người còn lại đều không lọt vào mắt xanh của nàng. Một kẻ là phế vật tu hành nhiều năm, một kẻ là đứa chăn trâu đầu óc không được lanh lợi cho lắm. À, Vương Bạt không tính, hắn chỉ là một công cụ hình người, ngay cả tu sĩ cũng không phải.

Đổ chậu nước rửa chân có cánh hoa trôi lềnh bềnh đi, Lâm Ngọc lắc mông chuẩn bị trở về phòng mình. Nhưng đúng lúc này, tu sĩ họ Thạch lại đẩy cửa đi ra, nhìn thoáng qua Lâm Ngọc, mở miệng nói:

- Lâm sư muội, ở lại một chút.

Lâm Ngọc hơi nghi hoặc, nhưng vẫn dừng bước nhìn về phía gã. Tu sĩ họ Thạch hắng giọng một cái:

- Vừa hay mọi người đều ở đây, Sở sư đệ sắp phải đi xa, trong sơn trang tạm thời sẽ không điều thêm người tới, hay là chúng ta thương lượng một chút về việc phân công công việc.

- Phân công?

Đào Dực dường như nghĩ tới điều gì, nhưng cũng không nói gì. Tiếng gào của Sở Nhị Ngưu cũng nhỏ đi một chút, vểnh tai lên nghe. Mà Lâm Ngọc lại lộ vẻ kinh ngạc:

- Thạch sư huynh, chuyện này thì có gì mà phải phân công? Không phải đều do tên tạp dịch này làm hết sao?

Tu sĩ họ Thạch khẽ lắc đầu:

- Một mình hắn sợ là không làm xuể.

Thấy mọi người đều tỏ vẻ khó hiểu, gã bèn nói thẳng:

- Bên Đinh Thập Trang, bốn người Chu sư đệ cũng đều bị điều đi rồi... Tiền trưởng lão lệnh cho ba người chúng ta tạm thời phụ trách hai sơn trang.

Gã lại vội vàng bổ sung một câu:

- Đương nhiên, cũng không phải làm không công, đợi chiến sự kết thúc, chúng ta cũng sẽ được luận công ban thưởng.

Chỉ là lời này nói ra, ngay cả chính gã cũng có chút không tin.

Mà Lâm Ngọc thì lập tức nổi giận, đến nỗi làm rơi cả chậu nước xuống đất.

- Ba người chúng ta phụ trách hai sơn trang?! Dựa vào cái gì? Sao trưởng lão không giao Đinh Thập Trang cho trang tám, trang bảy? Hai sơn trang là hơn một nghìn con Linh Kê đấy! Cứ hầu hạ đám súc sinh này, ta lấy đâu ra thời gian mà tu hành?

- Trang

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip