Chương 76: Kinh Biến!
Kinh biến ở ngoại vi tông môn dường như cuối cùng cũng đã đánh thức các tu sĩ ở khu vực trung tâm. Khi Vương Bạt chạy tới Đinh Thập Trang, ngẩng đầu lên đã thấy rất nhiều bóng người đang phá không bay đi.
Lâm Ngọc cũng hoảng hốt từ trong nhà đi ra, tay nắm chặt cây trâm sắc bén, vẻ mặt đầy cảnh giác. Khi thấy Vương Bạt một thân lam lũ xông vào sơn trang, nàng lập tức căng thẳng định động thủ, may mà hắn kịp thời lên tiếng:
- Là ta, Vương Bạt!
- Là ngươi?
Lâm Ngọc cũng không thu lại cây trâm, chỉ hơi hạ thấp, không khỏi cau mày nói:
- Ngươi đây là...
- Người của Thiên Môn Giáo tấn công!
Lâm Ngọc nghe vậy lập tức biến sắc, không nhịn được ngẩng đầu nhìn những luồng sáng bay rợp trời, chỉ là đối với lời của Vương Bạt vẫn còn có chút hoài nghi:
- Chuyện này... Chắc không phải đâu nhỉ? Thiên Môn Giáo đâu phải tông phái ngoại lai...
Vương Bạt lại chẳng buồn đôi co với nàng, xông thẳng vào căn phòng của các tu sĩ trước đó, nhưng rất nhanh lại sắc mặt khó coi mà bước ra.
- Mấy người này, vậy mà ngay cả một tấm phù lục cũng không để lại!
- Ngươi... Vương Bạt, ngươi làm càn! Ngươi chỉ là tạp dịch sao dám tự tiện xông vào...
Lâm Ngọc nhìn Vương Bạt xông vào phòng của tu sĩ, đầu tiên là không dám tin, sau đó vội vàng quát lớn.
Trước đó bị tình thế ép buộc, hắn không thể không khúm núm trước mặt nàng, nhưng hôm nay đại nạn sắp đến, sống chết còn chưa biết, hắn còn giả vờ làm gì nữa. Cũng may là hắn không có thời gian, nếu không nhất định phải để Giáp Thất dạy cho nàng một bài học.
Vương Bạt lạnh lùng liếc nàng một cái, rồi nhanh chân đi ra khỏi sơn trang.
Lâm Ngọc bị ánh mắt lạnh lùng của Vương Bạt làm cho chấn động, không nhịn được lùi lại hai bước. Chợt lấy lại tinh thần, trên mặt lập tức lúc đỏ lúc xanh. Nàng vừa định đuổi theo mắng một phen, lại bỗng nhiên nhìn thấy một luồng tà quang đỏ rực như máu gào thét lao về phía mình! Ngay sau đó lại có từng luồng ánh sáng cường đại theo sát phía sau. May mà lập tức có một con linh thú khổng lồ đạp không bay lên, ngăn cản đám người này. Nhưng Lâm Ngọc đã sợ đến hồn bay phách lạc, run rẩy móc ra một tấm Thần Hành Phù, vô thức chạy như điên theo hướng của Vương Bạt.
Sinh tử trong gang tấc, Vương Bạt không chút do dự. Thấy tu sĩ áo lam này có khí thế không kém gì gã tà tu vừa rồi, hắn nào còn dám dừng lại thêm.
Hắn tâm niệm vừa động, lập tức kích hoạt đạo kiếm khí ẩn chứa trong miếng ngọc bội. Đạo kiếm khí của Triệu Phong quả nhiên không khiến hắn thất vọng, thậm chí còn vượt xa sức tưởng tượng. Gã tà tu với luồng pháp lực khiến người ta phải rùng mình kia còn chưa kịp có bất kỳ phản ứng nào đã bị chém bay đầu. Đến chết, gã tu sĩ thực lực mạnh mẽ này cũng không thể phát huy được sức mạnh vốn có của mình, chết một cách oan uổng dưới tay một tên Luyện Khí tầng một vừa nhập môn. Điều duy nhất khiến Vương Bạt tiếc nuối là miếng ngọc bội chỉ chứa đúng một đạo kiếm khí như vậy. Sau khi dùng xong, luồng sáng lưu chuyển trên ngọc bội cũng lập tức biến mất.
Hắn vội cất miếng ngọc bội đi. Vương Bạt còn chưa kịp thở phào một hơi, từ xa, một luồng bảo quang khác đã lao tới! Trên bảo quang là một bóng người áo lam, giờ phút này nhìn thấy thi thể trên đất, hai mắt lập tức long lên sòng
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền