Chương 8: Giao dịch tại phường thị
Sau khi cặm cụi làm xong hết việc trong ngày, nhân lúc trời còn chưa tối hẳn, Vương Bạt bèn lấy ra mấy quả trứng Trân Kê đã cất kỹ, định bụng mang đến Tây Uyển phường thị đổi lấy ít lương thực.
Cũng may mấy ngày nay, đàn Trân Kê rất biết điều, đẻ không ít trứng, chẳng những giúp hắn hoàn thành chỉ tiêu của tông môn mà còn dư ra một chút.
Nếu không, có lẽ hắn thật sự phải chịu đói rồi.
- Cái gì? Một quả trứng Trân Kê mà chỉ được năm lượng bạc thôi sao?
Đứng trước tiệm lương thực Trần Ký, Vương Bạt không kìm được mà phải cao giọng.
Năm lượng bạc, nếu ở chốn phàm tục, có thể mua được cả ngàn quả trứng gà, không phải là ít, nhưng còn phải xem so với cái gì.
Ở trong phường thị này, một quả trứng Trân Kê bán ra phải có giá hơn mười lượng.
Mà ở đây, gạo thường cũng đã có giá trên trời, một cân cũng mất một, hai lượng bạc, trong khi ở thế gian chỉ cần mấy đồng là đủ.
Cũng đành chịu, trong tông môn này, có không ít kẻ giàu có ở thế tục mang tiền vào, nhưng tiền bạc lưu thông ra ngoài lại quá ít, khiến cho bạc bị mất giá nghiêm trọng, chỉ có linh thạch mới thật sự là đồng tiền có giá trị.
Nhưng linh thạch lại không phải thứ mà hạng phàm nhân như bọn họ có thể dùng tới.
- Giá này thôi, cậu tự xem mà liệu.
Trần chưởng quỹ của tiệm lương thực lười nhác ngả người trên ghế, ra cái vẻ mua hay không thì tùy.
Tiệm của gã tên là tiệm lương thực, nhưng không chỉ bán lương thực, mà gần như mọi thứ liên quan đến đồ ăn đều có.
Ví dụ như thịt gà, vịt, cá, Trân Kê, heo quý, vịt màu.
Trông khá giống với mấy khu chợ dân sinh ở kiếp trước của hắn.
Đương nhiên, chủng loại thì không thể nào so sánh được.
Vương Bạt nghiến răng, cuối cùng vẫn quyết định bán đi bốn quả trứng Trân Kê trong tay để đổi lấy mười cân gạo.
Không còn cách nào khác, tiệm Trần Ký này đã được coi là công bằng nhất trong phường thị rồi.
Mấy tiệm lương thực khác còn ép giá ác hơn.
Đúng lúc này, Lý Chấp Sự ưỡn cái bụng phệ rời đi, trông gã có vẻ rất hài lòng.
Thế nhưng đối với Vương Bạt, chút tiền bạc ít ỏi cứ thế đội nón ra đi, thật sự khiến hắn đau lòng khôn xiết.
Nhưng đúng lúc này, một người đàn ông trung niên mặc đạo bào tiêu chuẩn của tông môn, vẻ mặt cảnh giác ôm một cái giỏ đen được che kín đi tới trước tiệm.
Vương Bạt bất giác khịt khịt mũi.
Hắn ngửi thấy một mùi hương rất quen thuộc.
Thấy người đàn ông cảnh giác liếc mình một cái, Vương Bạt thức thời lùi ra xa.
Nhưng hắn vẫn để ý, đứng cách đó không xa rồi vểnh tai lên nghe ngóng.
Loáng thoáng nghe được vài câu đối thoại.
- ... Linh Kê... hai mươi khối...
- ... Không được... Nhiều nhất chỉ có thể bấy nhiêu...
- Linh Kê?!
Vương Bạt giật nảy mình!
Người đàn ông trung niên kia đang bán Linh Kê!
Nhớ lại mùi hương quen thuộc ngửi được trên người gã lúc nãy, hắn chắc chắn một trăm phần trăm!
Bởi vì đó chính là mùi phân gà đặc trưng trong chuồng gà của hắn!
"Linh Kê mà cũng có thể bán được sao?!"
Vương Bạt có chút chấn động.
Hắn vẫn luôn cho rằng, thứ được tông môn coi trọng như vậy chắc chắn thuộc loại hàng cấm giao dịch.
Thế nhưng cuộc giao dịch này lại khiến cho dòng suy nghĩ của Vương Bạt đột nhiên rộng mở.
Trong lòng hắn lập tức nảy ra một ý tưởng.
Hắn lại nấp trong bóng tối quan sát một lúc, phát hiện người đàn ông trung niên kia rất nhanh đã cất một cái túi phồng căng rồi rời đi.
Nhìn kích thước, hơn phân nửa là thanh toán bằng linh thạch.
Không dám chậm trễ, hắn vội vàng chạy về sơn trang, mặc vào bộ đạo bào rách rưới chằng chịt những miếng vá của Tôn Lão.
Lúc trước hắn không nỡ vứt đi, định bụng dùng để lót ổ cho gà mái.
Bây giờ lại vừa hay có đất dụng võ.
Thân hình của Tôn Lão và Vương Bạt cũng không khác nhau là mấy, mặc quần áo của Tôn Lão vào, lại cố ý bôi bẩn mặt mày, nếu không phải người cực kỳ thân quen thì tuyệt đối không thể nhận ra.
- Khụ khụ... Khụ khụ...
Hắn thử hắng giọng, sau khi chắc chắn sẽ không bị người khác nhận ra ngay lập tức, hắn lại một lần nữa quay lại Tây Uyển phường thị, không đến tiệm Trần Ký mà đi một vòng rồi vào một cửa tiệm khác.
Vào tiệm hắn cũng không nói gì, chỉ đi lòng vòng ngó nghiêng.
Lục chưởng quỹ trong tiệm cũng không đuổi hắn đi.
Đều là người trong cùng một tông môn, nói không chừng lại có quan hệ họ hàng, thậm chí sau lưng có chỗ dựa, không cần thiết phải gây thù chuốc oán.
Lão chỉ ung dung ngồi sau quầy, nói theo thông lệ:
- Khách quan cứ tự nhiên xem.
Thấy trong tiệm không có khách nào khác, đám người làm cũng không có ở gần.
Vương Bạt lúc này mới đi đến trước mặt chưởng quỹ, hạ giọng nói:
- Lục Chưởng Quỹ, có món đồ tốt, không biết ngài có thu không?
- Đồ tốt?
Lục Chưởng Quỹ không khỏi ngẩng đầu lên quan sát kỹ người đồng môn trông có vẻ lôi thôi lếch thếch này.
Trong đầu lão nhanh chóng đối chiếu hình ảnh của đối phương với những người trong trí nhớ, sau khi không có kết quả, lão mới chậm rãi mở miệng:
- Khách quan, cả Tây Uyển phường thị này ai cũng biết, nếu ngay cả "Lục Gia Lương Ký" của chúng tôi mà không thu, thì trong phường thị này cũng chẳng có tiệm nào dám thu đâu, ngài cứ nói thẳng ra là được.
Giọng điệu bình thản, nhưng lại tràn đầy tự tin.
Nhưng Vương Bạt cũng không thấy bất ngờ.
Hắn vào tông môn cũng đã hơn hai tháng, tự nhiên cũng biết chút thường thức.
"Lục Gia Lương Ký" này chính là do gia tộc của đại đệ tử ngoại môn lập nên.
Trong mấy phường thị dành cho phàm nhân xung quanh đây, đều được coi là hàng đầu.
Không chỉ có uy tín tốt, mà sau lưng còn có đại đệ tử ngoại môn chống lưng, khiến người ta yên tâm.
Đương nhiên, giá thu mua cũng ép rất dữ.
Nếu là bán trứng gà, hắn tuyệt đối sẽ không tới đây, vì chẳng có lời bao nhiêu.
Nhưng mà...
- Ta có một con Linh Kê.
Vương Bạt thấp giọng nói.
Nghe được lời của Vương Bạt, Lục Chưởng Quỹ vốn đang không mấy để tâm lập tức nghiêm mặt lại, vội vàng hỏi:
- Phẩm giai gì? Trống hay mái?
Câu hỏi này ngược lại làm Vương Bạt ngớ người!
Trống hay mái thì dễ nói.
Nhưng phẩm giai là chuyện gì? Linh Kê còn phân phẩm giai sao?
Thấy Vương Bạt ngơ ngác, Lục Chưởng Quỹ cũng phản ứng lại:
- Xem ra huynh đài không rõ về phẩm giai của Linh Kê rồi.
- Nói đơn giản, Linh Kê cũng giống như linh thú, tự nhiên là phải phân phẩm giai.
- Nhất giai, tương đương với tu sĩ Luyện Khí Cảnh, thường được chia làm bốn phẩm: Hạ, Trung, Thượng và Cực.
- Nếu huynh đài tin tưởng "Lục Gia Lương Ký" của tại hạ, không ngại mang con Linh Kê đó đến đây, ta sẽ xem giúp cho.
Nghe vậy, Vương Bạt lập tức do dự.
Mang Linh Kê đến cho đối phương xem, chẳng phải là tự mình trao quyền chủ động vào tay người khác sao.
Lục Chưởng Quỹ là người tinh ranh, nhìn thấu được nỗi lo của Vương Bạt, cũng không bận tâm mà cười nói:
- Cũng được, nếu huynh đài không tin tưởng tại hạ, có thể đến tiệm Linh Phù mua một tấm "Linh Quang Phù cấp thấp". Giá cũng không đắt, chỉ hai mươi lượng một tấm, có thể giám định được phẩm giai của linh thú nhất giai.
Thấy đối phương nói chắc như đinh đóng cột, Vương Bạt cũng tin được bảy phần.
Nhưng hắn không vội đi ngay, mà hỏi:
- Không biết giá cả của từng loại thế nào?
Lục Chưởng Quỹ không trả lời thẳng mà hỏi ngược lại:
- Lai lịch có rõ ràng không?
- Tuyệt đối không có vấn đề!
Vương Bạt quả quyết nói.
Lục Chưởng Quỹ vuốt râu nói:
- Nếu lai lịch không có vấn đề, vậy một con Linh Kê mái nhất giai hạ phẩm, có thể có giá sáu khối linh thạch hạ phẩm!
- Nếu là trung phẩm, có thể có giá mười bốn khối.
- Nếu là thượng phẩm, có thể có giá ba mươi khối.
- Nếu là cực phẩm, hơn một trăm khối cũng có!
- Nếu là gà trống, giá cả bên trên ít nhất phải giảm đi một nửa!
Giá tiền này hoàn toàn khác với những gì Vương Bạt nghĩ.
Cũng khác xa con số mười bảy, mười tám khối linh thạch mà Tôn Lão đã nói.
- Vì sao gà trống lại rẻ như vậy?
Vương Bạt không nhịn được hỏi.
Lục Chưởng Quỹ cũng rất thẳng thắn:
- Linh khí chứa trong gà trống ít hơn gà mái, lại không giỏi giao phối, không còn tác dụng gì khác, trong khi gà mái còn có thể đẻ trứng, trứng Linh Kê đối với tu sĩ Luyện Khí Cảnh cũng rất có ích lợi.
Vương Bạt bừng tỉnh.
Hắn liền chắp tay nói:
- Đa tạ chưởng quỹ đã giải thích, Linh Kê hiện giờ không mang theo người, lát nữa ta sẽ quay lại đưa cho ngài.
- Không sao.
Lục Chưởng Quỹ biết Vương Bạt trong lòng vẫn còn lo lắng, cũng không thúc giục, chỉ chân thành nói:
- Khách quan cứ việc yên tâm, giá thu mua của chúng tôi tuyệt đối là cao nhất ở đây, nếu có ý định bán ra, xin hãy đến chỗ chúng tôi.
Vương Bạt gật đầu rời đi.
Hắn lại đi hỏi giá ở mấy tiệm lương thực khác, và ghé qua cửa hàng phù lục duy nhất trong phường thị.
Đi lòng vòng mấy bận, sau khi chắc chắn không có ai theo dõi, hắn mới rời khỏi phường thị.
Hắn đi về hướng ngược lại với sơn trang một đoạn đường.
Vẫn không phát hiện có người bám theo, Vương Bạt lúc này mới chậm rãi thở phào nhẹ nhõm.
"Xem ra là mình đã nghĩ nhiều, nhưng dù sao đi nữa, cẩn thận một chút vẫn hơn."
Nghĩ ngợi một lát, hắn đã có sắp xếp cho bốn con Linh Kê trong sơn trang.