Chương 99: Những đồng môn mới
Nghe tiếng gõ cửa, Vương Bạt không khỏi có chút nghi hoặc.
Vì nhiệm vụ cưỡng chế của giáo phái, rất nhiều tu sĩ ở khu phòng đá này đều đã rời khỏi Thiên Môn Giáo để ra ngoài càn quét, săn giết tàn dư của Đông Thánh Tông. Số tu sĩ còn ở lại khu phòng đá vốn đã ít ỏi, nay lại càng thưa thớt. Theo quan sát của Vương Bạt, phần lớn phòng đá xung quanh đều đã bỏ trống. Hắn thật sự không nghĩ ra được lúc này sẽ có ai tìm đến mình.
Mặc dù đang ở trong giáo, lẽ ra không có nguy hiểm gì, nhưng Vương Bạt vẫn cảnh giác, sẵn sàng gọi Giáp Thất ra bất cứ lúc nào, đồng thời vận pháp lực toàn thân rồi mới cẩn thận mở cửa gỗ.
Hắn bất ngờ phát hiện, ngoài cửa là mấy nam nữ thiếu niên, trông chỉ khoảng mười tám, mười chín tuổi. Tuy ăn mặc như tu sĩ nhưng họ không giấu được vẻ non nớt. Nhất là khi nhìn thấy Vương Bạt, mấy người trên mặt dù cố gắng tỏ ra bình tĩnh, nhưng thân thể run nhè nhẹ vẫn tố cáo sự căng thẳng của họ.
- Các vị là...
Vương Bạt thấy vậy liền chủ động mở lời.
- Vị sư huynh này, xin chào. Ta tên là Trương Kỳ, đây là Sử Tân, nàng là Bộ Thiền, còn nàng là...
Một thiếu niên trông như người dẫn đầu chủ động đứng ra, lần lượt giới thiệu với Vương Bạt. Ánh mắt gã lộ vẻ ảm đạm, nói:
- Bọn ta đều là những đệ tử mới của Đông Thánh Tông, vừa gia nhập chưa được bao lâu thì tông môn đã gặp đại nạn...
Vương Bạt nghe vậy cũng sực nhớ ra. Sau khi hắn vào Đông Thánh Tông không bao lâu, đúng là có một lần tông môn tuyển thu đệ tử mới. Nếu hắn đoán không lầm, Diệp Linh Ngư hẳn là cùng lứa với những người trước mắt này. Chỉ tiếc là, một trận đại biến, những thiếu niên này lưu lạc đến tận đây. Mà Diệp Linh Ngư, thân là đệ tử của Tần trưởng lão, cũng không biết sống chết ra sao. Nghĩ đến cô bé ngây thơ hồn nhiên kia e rằng cũng đã gặp bất trắc, Vương Bạt cũng chỉ có thể thầm thở dài.
Gạt những suy nghĩ này đi, Vương Bạt nhìn mấy thiếu niên, nghi hoặc hỏi:
- Vậy mấy vị tìm ta có việc gì?
Vẫn là Trương Kỳ mở miệng, mặt gã lộ vẻ ngưng trọng:
- Bọn ta hy vọng có thể liên thủ với sư huynh... Trước đó Kinh Huống cũng đã đến tìm sư huynh rồi phải không?
- Kinh Huống?
Trong đầu Vương Bạt lập tức hiện lên hình ảnh một tu sĩ trẻ tuổi khí tức cao thâm, hắn khẽ gật đầu:
- Hơn nửa tháng trước đúng là có đến, sao vậy?
- Bọn ta trước đó có đồng bạn bị hắn lừa đi, sau đó không bao giờ trở về nữa...
Giọng Trương Kỳ mang theo một tia bi phẫn khó nén.
Vương Bạt khẽ nhíu mày:
- Chuyện này cũng không thể nói là lừa gạt được? Có lẽ bọn họ còn chưa trở về thôi?
Trương Kỳ lại lắc đầu nói:
- Bọn ta có một sư tỷ tư chất rất cao, được một vị đại nhân vật của Thiên Môn Giáo để mắt tới, tuyển vào trong giáo, trở thành tu sĩ chính thức. Nàng đã đến chỗ Công Huân của Thiên Môn Giáo xem qua, thi thể của đồng bạn bọn ta... đã bị nộp lên làm bằng chứng hoàn thành nhiệm vụ.
Đồng tử Vương Bạt hơi co lại, trong lòng lập tức nảy ra một phỏng đoán:
- Ngươi muốn nói là...
Trương Kỳ cắn răng:
- Đây không phải là suy đoán của bọn ta. Sư tỷ nói, người nộp thi thể đồng bạn bọn ta lên, ký tên chính là Kinh Huống!
- Mà lý do giết chết là, đồng bạn của bọn
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền