Chương 58 - Quả quyết cự tuyệt
Sáng sớm, mặt đất của tiểu viện kết thành một tầng băng mỏng.
Thẩm Bình hiếm khi mang thê thiếp ra khỏi phòng giải sầu.
Phùng Đan sư phòng cách vách mở cửa sổ lầu hai, nhìn thấy ba người Thẩm Bình, cười ha hả nói,
"Cuộc sống của Thẩm đạo hữu còn hạnh phúc hơn cả lão hủ, thê thiếp viên mãn, chỉ thiếu con cháu đầy nhà mà thôi.”
Thẩm Bình chắp tay, "
Phùng tiền bối một lòng hướng đạo mới là hình mẫu tu sĩ cả đời ta, lãng phí thời gian như tại hạ, sao dám nhận lời khen.”
Phùng Đan Sư liên tục lắc đầu,
"Không đến mức, không đến mức, người trúc cơ hơn bảy mươi tuổi rất có người ở đây, lấy tuổi của Thẩm đạo hữu, lại cố gắng liều mạng một chút, có lẽ còn có hy vọng.”
"
Khanh khách...
"
Lúc này tiếng cười kiều mị vang lên, cửa sổ phòng số ba bất ngờ đẩy ra.
Mộ đạo hữu chỉ mặc áo đơn sa mỏng, vai trái trắng hồng lộ ra, cười tủm tỉm nói, "
Phùng đạo hữu thật đúng là chí hướng cao xa, hơn bảy mươi tuổi muốn đạt Trúc Cơ, cần phải có gia tộc ở phía sau làm hậu thuẫn, tài nguyên trân quý không ngừng tu bổ, những thứ này, ngươi có sao?”
"Chưa nói bây giờ Phùng đạo hữu ngươi còn không phải là Đan sư thượng phẩm, cho dù ngươi trở thành Đan sư thượng phẩm, ngươi có thể có những điều kiện kia sao?”
Khoé môi Mộ đạo hữu mang theo tia châm chọc, "
Thay vì nghĩ đến Trúc Cơ xa xôi đó, không bằng học Thẩm đạo hữu cưới mấy phòng thê thiếp, vui vẻ hưởng thụ nửa đời sau thì hơn.
"
Phùng Đan Sư muốn phản bác, lại phát hiện mình tìm không được bất luận lời gì để nói lại.
Tán tu muốn đến Trúc Cơ vốn đã rất gian nan, nếu tuổi tác vượt quá sáu mươi, hi vọng lại càng xa vời.
Thẩm Bình im lặng.
Hắn biết Mộ đạo hữu nói là sự thật.
Tu tiên là một con đường tranh mạng với trời, trên đường này chỉ cần hơi lạc hậu, sẽ phải buồn bã rời khỏi.
"
Nam hoan nữ ái mới là quan trọng nhất, cho nên Thẩm đạo hữu, rảnh rỗi nhất định phải đến Thiên âm các."
"Cam đoan ngươi có thể hưởng thụ được vui vẻ mà ngay cả thê thiếp ngươi cũng không thể nào tạo ra được.”
"Nếu muốn đến phòng của ta, vậy cũng không phải là không thể.”
Ngay khi Thẩm Bình đang cảm khái.
Mộ đạo hữu đang mới châm chọc Phùng Đan sư, đột nhiên đổi mục tiêu, giọng nói trở nên kiều mỵ.
Thẩm Bình cười gượng vài tiếng, vội vàng mang theo thê thiếp rời khỏi tiểu viện.
......
Vào cuối tháng 11.
Trần chưởng quỹ truyền đến tin tức, mời Thẩm Bình đến Tú Xuân các một chuyến, hơn nữa nhiều lần cam đoan lần này nhất định sẽ không thất hẹn nữa.
Ngày hôm sau, Thẩm Bình sửa soạn một chút rồi đi tới phường thị.
Đi đến cửa hàng.
Trần chưởng quỹ vội vàng nghênh đón, "
Thẩm đạo hữu yên tâm, vị quẻ sư kia nói, lần này tuyệt đối là thượng thượng đại cát, không có sai.”
Thẩm Bình chế nhạo nói,
"Hy vọng mọi chuyện đều thuận lợi.”
Tâm tư của hắn cũng không mạnh như lần trước.
Nhưng nếu đã tới, có thể thành thì tốt, không thể thành cũng không sao cả.
Mà lần này không đợi bao lâu, từ cửa phòng trà đã có một bóng dáng xinh đẹp đi tới.
"
Thẩm tiền bối, để ngài chờ lâu.
"
Trong thanh âm như suối nước nóng mang theo một tia áy náy.
Thẩm Bình ngước mắt nhìn cô nương này, khuôn mặt nàng hơi tròn, cánh môi hơi mỏng, vành tai óng ánh sáng long lanh, khuôn mặt dưới mái tóc lại có vài phần đoan tú dịu dàng.
Hắn cười cười nói, "
Ngồi đi.”
"Tạ tiền bối."
Cô
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền