ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Trường Sinh: Khởi Đầu Là Thợ Săn

Chương 1004. Giấc mộng trăm năm, Thái thượng vong tình (2)

Chương 1004 : Giấc mộng trăm năm, Thái thượng vong tình (2)

Gã quét mắt nhìn xe chở đầy hàng hóa, còn có Lạc Liệt Đồng, ánh nhìn dâm tà không hề che dấu.

Lạc Liệt Đồng đang ngây người, nghe thấy tiếng vó ngựa ào ào, một bóng người giống như cơn lốc từ xa lao tới, trong nháy mắt đến trước mặt nàng.

"Lữ Bố!"

"Còn đứng ngây ra đó làm gì? Tiến lên phía trước!"

Lạc Liệt Đồng mặt lộ vẻ buồn bã, nói:

"Lữ Bố, huynh không rõ thất phẩm đáng sợ đến thế nào đâu, Cho dù gã để cho chúng ta trốn trước, cũng rất nhanh có thể đuổi kịp..."

Lời còn chưa dứt, ngựa dưới người nàng đột nhiên rít lên.

Nam tử kia giơ chân đá vào mông con ngựa của nàng.

Con ngựa bị đau, chở Lạc Liệt Đồng chạy như điên.

Lữ Bố nắm trường đao, theo sát phía sau, rồi nhanh chóng vọt tới bên cạnh nàng.

Hiện trường nhất thời trở nên rối loạn, bọn cướp nhảy ra từ phía sau những tảng đá, bắt đầu xông về phía những tiêu khách kia.

Mà các tiêu khách cũng nhao nhao tháo chạy.

Chẳng qua, đại tiêu đầu họ Mã kia đang canh giữ ở lối ra của hẻm núi, một người canh giữ, vạn người không ai có thể mở được.

Một đao vung lên, chém chết từng thuộc hạ dưới trướng ngày xưa một cách không thương tiếc.

Lạc Liệt Đồng mắt thấy mình cũng sắp đến lối ra, chuyện đến nước này, nàng cũng không rảnh suy nghĩ nhiều liệu mình có thể làm được hay không, cắn răng, nâng đao xông lên.

Nàng đang muốn rút đao, lại cảm thấy con ngựa lại "sụt sịt" giơ vó, dựng thẳng lên.

Nàng vội vàng siết chặt dây cương, hai chân kẹp chặt bụng ngựa.

Nhìn lại, đã thấy Lữ Bố hai mắt sắc bén và chuyên chú, tay cầm đao xông về phía đại tiêu đầu giống như sát thần.

Mà sau khi vó ngựa của nàng rơi xuống đất, cũng vừa vặn theo sát phía sau Lữ Bố, cùng nhau xông về phía trước.

"Đồ ngốc..." Lạc Liệt Đồng thầm nghĩ trong lòng.

Nhiều năm trôi qua như vậy, nàng làm sao không biết tâm ý của thiếu niên này đối với nàng, thật không nghĩ tới hắn nguyện ý liều mạng cứu mình.

Đại tiêu đầu cười hung ác, lắc lắc cổ, nắm chặt đao, có ảnh huyết bù đắp khiến cho toàn bộ cánh tay đều hiện ra màu đen kim loại. Hắc thủ nắm chặt đao xé không gào thét, hóa ra một luồng sáng bạc hung hãn chém thẳng vào Lữ Bố.

Gã muốn chém tiểu tử này thành hai nửa.

Lữ Bố nhìn đao kia, cũng vung ra đao của mình.

Cửu phẩm đối đầu với thất phẩm.

Điều này đơn giản là không có khả năng giành chiến thắng.

Nhưng Lữ Bố quả thực sở hữu sức mạnh phi thường.

Lực lượng kỳ lạ của hắn giống như Lôi Thần nắm lấy ngọn roi sét, tiếng sấm nổ vang dội giữa không trung. Hai thanh đao va chạm,"ầm" một tiếng vang dội, lưỡi đao của đại tiêu đầu bay vút ra ngoài.

Đại tiêu đầu không thể tin nổi, hai con ngựa của Lữ Bố đã vụt qua người gã.

Gió thổi tung mái tóc của đại tiêu đầu, gã nhanh chóng tỉnh táo lại. Khi quay đầu nhìn lại, gã chỉ thấy hai con ngựa đã đi xa hơn mười trượng.

Trong lòng đại tiêu đầu bùng lên ngọn lửa giận dữ, gã hừ lạnh một tiếng, chuẩn bị đuổi theo. Khoảng cách hơn mười trượng đối với gã chỉ là hai ba bước chân.

Nhưng đúng lúc này, Lữ Bố bất ngờ xoay người, giơ tay làm tư thế như muốn ném đao về phía gã.

Vừa trải qua một phen kinh hoàng, đại tiêu đầu nhận thức rõ sức mạnh kỳ lạ khủng khiếp của Lữ Bố. Thấy vậy, gã không dám lơ là, vội vàng tập trung, nhìn chằm chằm vào thanh đao của Lữ

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip