ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Trường Sinh: Khởi Đầu Là Thợ Săn

Chương 995. Huyền nha hóa Thanh Điểu, Thâm sơn nhốt tài nhân (3)

Chương 995 : Huyền nha hóa Thanh Điểu, Thâm sơn nhốt tài nhân (3)

Lý Nguyên im lặng một hồi, rồi thở dài:

"Là sơ suất của phụ thân."

Nói thật, Lý Nguyên ngay cả người con dâu này là ai cũng không biết.

"Không phải sơ suất của người."

Lý Đạo cười nói.

Nếp nhăn trên khuôn mặt y giãn ra, mỗi nếp nhăn dường như đều khắc ghi quá khứ của một vị vua kiệt xuất.

"Hoàng hậu của nhi tử nói với nhi tử rằng, không thể vì tư bỏ công, cho nên nàng ấy quản lý cả việc nhi tử phải mặc một bộ xiêm y thật đẹp, xây một tòa cung điện thật tốt. Nàng ấy nói quân vương cần phải làm gương."

Lý Nguyên lại im lặng.

Lý Đạo tiếp tục nói:

"Cho nên, nhi tử cũng muốn khuyên can phụ hoàng, không thể vì chuyện riêng của một nhà mà bỏ dở chuyện thiên hạ.

Phụ hoàng người là thần linh cao cao tại thượng, hãy để nhân gian vận hành theo quy luật của chính nó... Chỉ khi người làm gương thì sau này mới có thể khiến cho các siêu phàm khác không dám đi quá giới hạn, không dám hạ phàm.

Tiên môn không mở, lại chịu sự uy áp từ trên cao, nhân gian mới có thể vĩnh hưởng thái bình."

Lý Đạo nói liên miên cằn nhằn.

Chẳng biết từ lúc nào, trong phòng, bóng dáng của thần linh và Thanh Điểu đã biến mất không một dấu vết.

Lý Đạo nở nụ cười thản nhiên, y cố gắng lật người, ngửa mặt lên trên. Trước mắt... Nữ nhân trong trí nhớ kia như bay từ trên đám mây xuống, từ xa vẫy gọi

"Bệ hạ, bệ hạ"

.

Lý Đạo cũng chạy về phía nữ nhân đó.

Y như trở lại thời niên thiếu.

Cuộc đời của y bị gia tộc an bài, còn có một người phụ thân là thần linh. Người khác chỉ nói rằng mọi việc với y đều thuận buồm xuôi gió, nhưng kỳ thực áp lực của y lại vô cùng lớn.

Dù vậy, y vẫn trở thành một vị vua kiệt xuất.

Sau khi đăng cơ, y có không ít thê tử, nhưng người hiền lành nhất, cũng là người rời xa y đầu tiên lại là Hoàng hậu của y.

"Âm Nhi, ta rốt cục có thể tới tìm nàng."

Thiên tử từ từ nhắm mắt lại, trên môi nở nụ cười. ...

Đỉnh núi cao.

Lý Nguyên nhìn nụ cười kia, hơi nghiêng đầu, lại nhìn về phía trong sơn cốc mây mù cuồn cuộn, thật lâu không nói gì.

Hắn không hiểu rõ người nhi tử này, nhưng hiển nhiên nhi tử này cũng có truyền kỳ của riêng mình.

Truyền kỳ của y đã không còn liên quan gì đến Lý Nguyên.

"Cha đưa con về Dao Trì nhé."

Lý Nguyên liếc nhìn Thanh Điểu.

Thanh Điểu lắc đầu, nói:

"Không sao, không sao, nhiều Thanh Điểu như vậy đều ở Dao Trì, con liền bồi cha là tốt rồi. Cha đi đâu con cũng có thể bồi cùng cha."

Lý Nguyên gật gật đầu, rồi nhìn chung quanh, tâm niệm khẽ động, cây cối trong núi đột nhiên "rắc rắc" gãy lìa, sau đó bay lên, bắt đầu nhanh chóng lắp ráp.

Chỉ chốc lát sau, ba gian nhà gỗ liền được dựng xong.

Lý Nguyên nói:

"Cha muốn ở chỗ này tu luyện một đoạn thời gian."

Thanh Điểu ngạc nhiên hỏi:

"Vậy tại sao cha lại dựng ba gian nhà gỗ? Một gian cha ở, một gian con ở, còn có người khác sao?"

Lý Nguyên nói:

"Còn có một người nữa."

"Ai vậy, cha?"

Thanh Điểu rất tò mò, ríu rít hỏi.

Lý Nguyên nói:

"Võ tài nhân."

"Tài nhân, tài nhân nào?"

Thanh Điểu hỏi, đột nhiên lại giật mình:

"Là... Không thể nào, cha."

Nhưng lập tức, Thanh Điểu lại nói:

"Con sẽ không nói cho nương đâu."

Lý Nguyên không nói gì cho nó một cái cốc đầu, sau đó nói: "Cha bấm ngón tính toán, chỉ cảm thấy nữ nhân

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip