Chương 355
Ở đầu cầu thang xuất hiện một nữ đồng chí. Người này tết hai bím tóc đuôi sam, mặc áo khoác lông cừu xám, đi đôi giày da đen trông vô cùng thời thượng. Thấy có người tới, Lý Tư Tư lập tức đứng thẳng dậy, trên mặt nở một nụ cười tươi đúng lúc.
Khi người phụ nữ kia đến gần, Lý Tư Tư mở lời hỏi:
"Đồng chí, cô muốn mua quần áo ạ?"
Người kia lắc đầu, nhìn cô thật lâu. Đúng lúc Lý Tư Tư định mở miệng thì đối phương đã lên tiếng:
"Em là em họ Tư Tư đúng không?"
Triệu Gia Hân hỏi với vẻ không chắc chắn.
Lý Tư Tư nhíu mày nghi hoặc nhìn cô gái trước mặt, rõ ràng là chưa từng gặp nhưng lại thấy có gì đó quen quen.
"Chị là... ?"
Lý Tư Tư hỏi.
"Chị là Triệu Gia Hân, chị họ của em. Ba chị là Triệu Viễn."
Triệu Gia Hân lập tức giới thiệu. (*)
(Xưng hô vai vế sẽ khác bên mình, ai sinh trước sẽ là chị họ, anh họ chứ không phải bên mình theo vai từ trên xuống. )
Nghe xong, Lý Tư Tư mới sực nhớ ra thì ra đây là con gái của cậu ruột, cũng là chị họ cô. Vì trước đây chưa từng gặp nhau, lại không có ảnh chụp nên cô không nhận ra.
"Chị Gia Hân, chị đến một mình sao? Cậu và mợ không đi cùng ạ?"
Lý Tư Tư mỉm cười bước tới chào hỏi.
"Không, ba chị cũng tới nhưng bị chị bỏ lại phía sau rồi chắc sắp tới nơi."
Vừa dứt lời, bóng dáng Triệu Viễn đã hiện ra ở đầu cầu thang.
"Con bé chết tiệt, chạy gì mà nhanh thế! Đã bảo chờ ba cơ mà!"
Vừa thấy người đã nghe tiếng.
Lý Tư Tư quay theo hướng âm thanh, lập tức nhìn thấy một thân hình cao lớn uy nghi bước tới. Dù Triệu Viễn hiện tại già hơn so với trong ảnh hồi bé cô từng xem nhưng Lý Tư Tư vẫn nhận ra ngay: "Cậu ơi." Giọng cô nghẹn ngào.
Triệu Viễn mặc bộ quân phục màu xanh, ngẩng đầu nhìn cô gái trước mặt, sững người trong chốc lát rồi nhẹ nhàng hỏi:
"Tư Tư? Là Tư Tư thật sao?"
Lý Tư Tư gật đầu:
"Vâng, cậu, là cháu đây, Lý Tư Tư."
Xác nhận người trước mặt chính là cháu gái mình, Triệu Viễn xúc động định bước tới ôm cô nhưng vì còn người xung quanh nên ông đành kìm lại, chỉ khẽ vỗ vai cô:
"Tốt, không ngờ cháu lớn thế này rồi! Trông cứ như mẹ cháu hồi trẻ vậy!"
Nỗi ân hận trong ông trào dâng:
"Là cậu sai rồi, không bảo vệ được cháu, để cháu phải chịu nhiều tủi nhục như thế. Nếu lúc đó cậu quyết liệt hơn thì đã khác rồi... là lỗi của cậu..."
Thấy cậu tự trách, Lý Tư Tư vội vàng an ủi:
"Cậu, chuyện này sao có thể trách cậu được! Cậu đã làm quá đủ rồi, xin cậu đừng tự trách nữa..."
Triệu Gia Hân cũng lên tiếng khuyên nhủ:
"Ba à, hôm nay là lần đầu con gặp em họ, tự nhiên ba lại nói mấy chuyện này làm gì. Bây giờ tụi con gặp được biểu muội rồi, đáng lẽ phải vui mới đúng chứ."
Năm đó khi nghe tin Lý Tư Tư chào đời, ông vốn định xin nghỉ phép tới thăm nhưng đúng lúc đơn vị có nhiệm vụ khẩn, ông đành phải đi làm nhiệm vụ trước. Ai ngờ đến khi hoàn thành thì đã là vài năm sau. Sau đó, nghe tin cha mẹ mất, ông đau đớn khôn nguôi. Chưa kịp nguôi ngoai thì lại phải tiếp tục lên đường, đến lúc về lại thì nhận được tin chị gái cũng qua đời. Ông vội vã đến nhưng vẫn không kịp gặp chị gái lần cuối, chỉ kịp nhìn thấy Lý Tư Tư khi ấy mới hơn năm tuổi xinh xắn như búp bê. (*)
Sợ rằng Lý Hoành Thịnh tái
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền