ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 366

Sau khi nhóm Đường Tuệ Nhân bị đưa đi, Tần Tương Tương vừa định cảm ơn Khâu Trạch thì từ đằng xa, một người lính đang áp giải một tên trộm bước lại.

Tần Tương Tương vừa thấy tên đó lập tức hưng phấn, chỉ tay hét lên:

"Chính hắn hắn là tên trộm vừa giật túi của đồng nghiệp tôi!"

Tên trộm hoảng hốt lắc đầu:

"Không... không phải, tôi chỉ vô tình quệt phải cái túi đó thôi, tôi không có ý cướp. Mọi người xem đi, tôi còn chưa kịp lục túi!"

"Chẳng qua là mày chưa kịp thôi thì có!"

Tần Tương Tương phản bác.

"Không... không phải vậy..."

Tên trộm còn định nói gì nhưng đã bị lính áp giải đi. Khâu Trạch đưa túi lại cho Tần Tương Tương:

"Đồng chí, yên tâm, đây là túi của cô."

Cô ấy gật đầu nhận lại, rồi cảm ơn:

"Đồng chí, thật sự cảm ơn anh. Nếu không có các anh kịp thời đến, chắc chắn đã để tên trộm đó chạy thoát. Cả đám côn đồ lúc nãy nữa, cũng may nhờ có anh giúp."

"Đó là việc chúng tôi nên làm. Lát nữa tôi sẽ cử người đưa cô về."

Khâu Trạch nói xong liền quay người rời đi. Tần Tương Tương nhìn theo bóng lưng anh ấy, do dự hồi lâu rồi lấy hết can đảm đuổi theo.

"Đồng... đồng chí, tôi... tôi có thể hỏi tên anh được không? Hôm nay anh đã giúp tôi rất nhiều, coi như là ân nhân, tôi không thể không biết tên ân nhân của mình chứ..."

Giọng nói càng lúc càng nhỏ nhưng ánh mắt nhìn Khâu Trạch lại tràn đầy mong đợi.

Khâu Trạch vốn định từ chối nhưng khi nhìn vào đôi mắt đen láy lấp lánh kia, lòng anh ấy bỗng mềm lại:

"Tôi tên là Khâu Trạch!"

Anh nói xong thì quay người rời đi.

"Khâu Trạch..." Tần Tương Tương thầm gọi cái tên ấy trong lòng, ánh mắt vẫn dõi theo bóng lưng anh ấy khuất dần.

Khâu Trạch để lại một chiến sĩ đưa Tần Tương Tương về. Anh ta bước đến trước mặt cô:

"Đồng chí, tôi đưa cô về nhé."

Tần Tương Tương vừa định gật đầu thì chợt nhớ đến chiếc túi đang cầm trên tay, lúc này mới sực nhớ ra mấy người đồng nghiệp còn đang lo lắng tìm mình:

"Đồng chí bộ đội, làm phiền anh chờ thêm chút nữa được không? Tôi muốn đem chiếc túi này trả lại cho các đồng nghiệp."

Vì lúc đó vội đuổi theo tên trộm nên cô chưa kịp nhắn gì với đồng nghiệp, giờ họ chắc đang cuống cả lên rồi.

"Đồng chí, tôi sẽ đi cùng cô."

Đội trưởng đã giao phó việc bảo vệ an toàn cho nữ đồng chí này cho anh, thế nên anh vẫn nên đi theo để đề phòng bất trắc.

"Vậy thì cảm ơn anh nhiều lắm."

Tần Tương Tương chân thành cảm kích.

Hai người quay lại đường cũ, đi không bao lâu thì gặp mấy đồng nghiệp của Tần Tương Tương ở ngã rẽ.

Các cô bạn nhìn thấy cô ấy thì ùa đến, mặt mày đầy lo lắng:

"Tương Tương, cậu không sao chứ? Có bị thương ở đâu không?"

"Cậu làm tụi này sợ chết khiếp! Một cô gái mà dám đuổi theo tên trộm xa như thế..."

Thấy mấy người bạn quan tâm mình như vậy, lòng Tần Tương Tương ấm lên. Cô ấy mỉm cười:

"Không sao đâu, tớ ổn mà. Tên trộm bị mấy anh bộ đội bắt được rồi."

Nói xong, cô ấy đưa chiếc túi cho Tiểu Hồng:

"Tiểu Hồng, của cậu này. Cậu kiểm tra xem có mất gì không nhé."

Tiểu Hồng không nhận túi ngay mà nhìn chằm chằm Tần Tương Tương từ đầu đến chân để chắc chắn cô ấy không bị thương.

"Tương Tương, thật sự ổn chứ?"

Cô ấy hỏi, giọng đầy lo lắng.

"Thật mà, đừng lo nữa, mau kiểm tra xem đồ trong túi có bị mất gì không."

Trước đó, Khâu Trạch đã ra lệnh cho lính đưa

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip