Chương 371
Tại đại viện quân khu, ông cụ Tần thấy Lý Tư Tư trở về thì cuối cùng cũng nhẹ nhõm cả người:
"Tư Tư, cháu không sao chứ? Hôm nay may mà có cháu đến cảnh báo."
Khi cô ngồi xuống, ông đã hỏi han đầy quan tâm.
"Ông Tần, cháu không sao đâu. Còn Tương Tương, cô ấy ổn chứ?"
Vừa nghe cô hỏi đến Tần Tương Tương, ông cụ cảm kích không thôi:
"Ông Tần, ông khách sáo quá rồi! Tương Tương là em gái anh Tư Niên, cũng là bạn cháu. Đã biết có người định hại em ấy thì làm sao cháu có thể làm ngơ? Báo cho mọi người là điều nên làm mà."
Tầng trên, Tần Tương Tương nghe tiếng động thì chạy xuống lầu:
"Anh, chị Tư Tư, hai người về rồi!"
Thấy họ trở về cùng nhau, cô ấy rất vui mừng. Cô ấy chạy tới bên Lý Tư Tư, thân thiết khoác tay cô, cười rạng rỡ:
"Chị Tư Tư, em nghe ông nói rồi, hôm nay thật sự nhờ có chị! Chị không biết em..."
Chưa kịp nói xong, cô ấy đã thấy Lý Tư Tư nhíu mày, khuôn mặt thoáng đau đớn.
"Chị Tư Tư, chị sao thế? Có phải em làm chị đau không?"
Tần Tư Niên đang rót trà, nghe vậy lập tức quay lại, vừa nhìn liền thấy Tần Tương Tương đang khoác lấy cánh tay bị thương của Lý Tư Tư.
Anh sải bước đi tới, kéo Tần Tương Tương ra, lo lắng nhìn Lý Tư Tư:
"Em sao rồi?"
Lý Tư Tư xua tay:
"Không sao đâu, đừng lo."
Tần Tương Tương bị anh trai kéo ra thì tỏ vẻ không vui nhưng nghe lời Lý Tư Tư xong thì lại sốt sắng hỏi:
"Có phải em vừa mạnh tay quá nên làm chị đau không?"
Lý Tư Tư ngẩng lên, mỉm cười:
"Không đâu! Với sức của em thì sao làm chị đau được. Chỉ là chị bị chuột rút một chút thôi."
Tần Tương Tương tin ngay không nghi ngờ, còn ông cụ Tần thì nhìn ra ngay cô đang nói dối. Ông đưa mắt nhìn Tần Tư Niên, ra hiệu bằng ánh mắt.
Tần Tư Niên hiểu ý, đưa trà cho Lý Tư Tư xong nói nhỏ một câu, rồi theo ông vào thư phòng.
Cánh cửa vừa đóng lại, ánh mắt ông Tần liền trở nên nghiêm nghị:
"Có phải Tư Tư bị thương không?"
Tần Tư Niên hơi sững lại rồi gật đầu:
"Vâng nhưng chỉ là vết thương nhỏ, đã đi viện khám rồi, nghỉ ngơi vài ngày là ổn. Ông đừng lo."
"Sao lại bị thương? Chuyện gì xảy ra vậy?" ông cau mày hỏi.
Tần Tư Niên biết không giấu được, đành kể lại mọi chuyện từ đầu đến cuối. Nghe xong, gương mặt ông Tần đầy phẫn nộ lũ tiểu quỷ kia đúng là chết không chừa thói, ông chỉ hận không thể lột da róc xương chúng ngay lập tức:
"Người của Cục An ninh làm ăn kiểu gì vậy? Biết rõ có nhiều gián điệp đang lẩn trốn mà không bố trí người phối hợp với Tư Tư!"
Trước đó, khi nghe Tần Tư Niên nói cô bị thương, Đỗ Ninh Hải càng thêm lo lắng:
"Tư Tư, cô bị thương rồi sao còn giấu tôi? Mau, quay lại bệnh viện dưỡng thương ngay! Những việc khác cứ để bọn tôi lo, công lao của cô đương nhiên sẽ được ghi nhận đầy đủ."
Sợ Lý Tư Tư hiểu lầm, anh ta vội vàng nói thêm.
Lý Tư Tư lườm Tần Tư Niên một cái, rồi mới quay sang nói với Đỗ Ninh Hải:
"Anh Đỗ, thật sự là tôi không sao, chỉ là vai bị xây xát nhẹ thôi."
Dù cô nói chắc nịch như vậy nhưng Đỗ Ninh Hải vẫn không hoàn toàn yên tâm:
"Tư Tư này, hay cô cứ nghỉ ngơi vài hôm đi sức khỏe là vốn liếng cách mạng mà. Mọi chuyện còn lại để bọn tôi xử lý."
Lý Tư Tư suy nghĩ một chút rồi gật đầu đồng ý: "Vâng, vậy tôi nghỉ
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền