ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 410

Tuyên Thành, nhà máy dệt.

Đặng Ngọc Kiều tan ca trưa xong lại tranh thủ ghé chỗ bảo vệ. Khi biết vẫn chưa có thư gửi cho cô ấy, Ngọc Kiều không khỏi lo lắng. Cô ấy đã gửi thư cho Tư Tư từ hơn một tháng trước, vậy mà đến giờ vẫn chưa nhận được hồi âm.

Cô ấy bắt đầu lo lắng không biết có phải Lý Tư Tư đã gặp chuyện gì rồi không. Cô ấy từng muốn gọi điện hỏi thăm nhưng trước đây Tư Tư từng nói rằng ở đại đội họ vẫn chưa có điện thoại, có gọi cũng chỉ gọi được đến bưu điện công xã, mà cũng chưa chắc đã gọi được cho Tư Tư.

Mang theo nỗi lo, Ngọc Kiều trở về nhà với gương mặt đầy u sầu. Mẹ Đặng vừa thấy con gái như vậy liền lo lắng hỏi:

"Ngọc Kiều, sao mặt con trông kém sắc thế? Có chuyện gì à?"

Ngọc Kiều ngẩng đầu nhìn mẹ, rồi lên tiếng: "Mẹ, con..."

Mẹ Đặng càng thêm sốt ruột, vội hỏi dồn:

"Có chuyện gì thì nói với mẹ, mẹ giúp con nghĩ cách."

Vốn đã lo lắng nhiều ngày, giờ nghe mẹ hỏi, Ngọc Kiều cũng chẳng giấu nữa, bèn kể hết nỗi lo trong lòng.

"Mẹ, tháng trước con có gửi thư cho Tư Tư nhưng giờ đã hơn một tháng trôi qua mà vẫn chưa nhận được hồi âm. Bình thường thư từ chỗ mình đến chỗ Tư Tư dưới quê chỉ mất khoảng một tuần, lâu lắm thì nửa tháng cũng có thư trả lời rồi, giờ lâu thế rồi vẫn chẳng thấy gì, con lo lắng không biết có chuyện gì xảy ra với Tư Tư không."

Nghe con gái nói vậy, mẹ Đặng cũng bắt đầu thấy lo lắng.

Nhưng thấy con gái cứ mãi bồn chồn, bà chỉ biết an ủi:

"Kiều Kiều, đừng vội lo. Có khi bên đó bận chuyện gì nên mới chậm gửi thư thôi, biết đâu vài ngày nữa thư lại đến."

Dù được mẹ khuyên, Đặng Ngọc Kiều vẫn không yên lòng.

Đến cả khi ăn trưa xong, nét mặt cô ấy vẫn đầy u ám. Mẹ Đặng nhìn bộ dạng ấy chỉ biết thở dài bất lực, trong lòng âm thầm cầu nguyện Tư Tư đừng xảy ra chuyện gì. Chiều đi làm, vừa đến cổng nhà máy, Đặng Ngọc Kiều đã bị bác bảo vệ gọi lại.

Gần đây cô ấy hay đến hỏi có thư không nên bác bảo vệ nhớ mặt cô ấy rất rõ.

"Này! Đồng chí Đặng Ngọc Kiều, có thư gửi cho cô đây này."

Ngọc Kiều vốn còn nặng trĩu tâm sự, vừa nghe thế mặt thì tươi tắn hẳn lên.

Cô ấy cười rạng rỡ bước vào phòng bảo vệ, hỏi:

"Bác ơi, thật sự là thư gửi cho cháu sao?"

Sáng nay cô ấy mới hỏi mà bác còn bảo chưa có, chẳng lẽ là thư được chuyển đến vào giờ cơm trưa?

Bác bảo vệ cười rồi đưa một bức thư cho cô ấy.

"Cô xem thử có đúng là thư của cô không?"

Đặng Ngọc Kiều vội vàng nhận lấy, cúi đầu xem địa chỉ người gửi.

Vừa thấy là địa chỉ ở Bắc Kinh, nụ cười trên mặt cô ấy cứng lại. Nhưng rồi ánh mắt liếc sang tên người gửi đúng là Lý Tư Tư:

"Cảm ơn bác!"

Nói xong, cô ấy xé thư ra đọc ngay tại chỗ. Đọc xong nội dung trong thư, gương mặt cô ấy cuối cùng cũng nở nụ cười. Thì ra Tư Tư không có chuyện gì cả, chỉ là đã lên làm ở trung tâm thương mại ở Bắc Kinh.

Trong khi đó, tại Bắc Kinh, Lý Tư Tư đang bận rộn với công việc của mình.

Tần Tương Tương gật đầu:

"Vâng, mẹ em bảo em qua trung tâm thương mại trông chừng một chút, sợ Vương Lệ Lệ nuốt lời không chịu đến xin lỗi."

Lý Tư Tư nhướng mày:

"Sao tự dưng hôm nay cô ta lại chịu đến xin lỗi? Có phải em làm gì không?"

Tần Tương Tương

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip