ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 430

Dù Tần Tư Niên nói phải đến cuối năm mới tổ chức đám cưới nhưng nhà họ Tần đã bắt đầu chuẩn bị từ lâu.

Thoáng cái, mấy tháng trôi qua.

Nhưng ông vừa mới lật vài trang lịch thì đã nghe Tần Tư Niên nói tiếp:

"Tuy báo cáo kết hôn đã xong nhưng con với Tư Tư dự định đến cuối năm mới làm đám cưới."

Lão gia tử khựng lại, ngẩng đầu nhìn cháu, chờ cậu nói tiếp. Tần Tư Niên thấy vậy cũng không dám vòng vo nữa, bèn kể lại lý do mà Lý Tư Tư nói với cậu.

Nghe xong, lão gia tử cùng cha mẹ Tần Tư Niên không phản đối gì.

"Vẫn là con bé Tư Tư nghĩ chu toàn."

Mẹ Tần cười nói.

"Vậy thì chờ cuối năm tổ chức tiệc."

Lão gia tử nói xong lại tiếp tục lật lịch nhưng lần này là xem các ngày tốt cuối năm.

Chỉ có Tần Tương Tương là tỏ rõ vẻ hụt hẫng khi nghe phải chờ đến cuối năm mới có hôn lễ. Haiz! Cô ấy cứ tưởng sắp được gọi chị Tư Tư là chị dâu rồi, ai ngờ còn phải đợi mấy tháng nữa cơ chứ!

Hôn lễ của Tần Tư Niên và Lý Tư Tư đã được ấn định vào ngày hai mươi tháng Chạp âm lịch.

Công trình nghiên cứu của Triệu Hồng Đức và Dương Lệ Quyên kết thúc vào cuối tháng Mười Một, hai người liền tức tốc từ Tây Bắc trở về.

Sáng sớm, Lý Tư Tư đã đến ga tàu ở thủ đô để đón. Vừa bước ra khỏi nhà ga, vợ chồng Triệu Hồng Đức đã thấy Lý Tư Tư đứng chờ giữa dòng người.

"Tư Tư à!"

Triệu Hồng Đức vừa đến gần đã tươi cười gọi.

"Ông ngoại, bà ngoại, cuối cùng hai người cũng đến rồi."

Thấy bóng dáng ông bà, Lý Tư Tư mừng rỡ, nụ cười rạng rỡ hiện rõ trên gương mặt. Dù trước đó đã biết ông bà sẽ về sau khi công trình kết thúc nhưng chưa gặp mặt vẫn luôn lo xảy ra chuyện gì bất ngờ. Giờ thấy người thật, trái tim cô mới thực sự yên tâm.

Lý Tư Tư đưa ông bà về căn nhà cô đang ở. Vừa vào đến sân, Dương Lệ Quyên đã khen ngợi khuôn viên được cô chăm chút đâu ra đấy.

"Tư Tư đúng là lớn thật rồi. Haiz, hồi bé chúng ta không ở bên cạnh, chẳng nhìn thấy con trưởng thành thế nào, giờ thì sắp lấy chồng rồi, bà thật sự không nỡ."

Triệu Hồng Đức cũng cảm thấy không nỡ nhưng con cháu cưới xin là chuyện vui, người lớn không nên tỏ ra buồn bã:

"Được rồi, cưới xin là chuyện vui, làm người lớn phải mừng mới phải."

Dương Lệ Quyên lau nước mắt, cười nói:

"Xem tôi kìa, đúng là già rồi tự nhiên nói mấy chuyện này làm gì."

Lý Tư Tư khoác tay bà, cười nói:

"Bà ngoại vẫn trẻ lắm!"

"Cái miệng con bé Tư Tư lúc nào cũng ngọt ngào."

Dương Lệ Quyên cười, cưng chiều véo nhẹ mũi cô.

"Ông bà ngồi tàu lâu như vậy chắc cũng mệt rồi, phòng con đã dọn sẵn, hai người vào nghỉ chút nhé!"

Thấy gương mặt ông bà lộ rõ vẻ mỏi mệt, Lý Tư Tư đề nghị.

Triệu Hồng Đức và Dương Lệ Quyên quả thực mệt mỏi sau chuyến tàu dài, liền gật đầu đồng ý. Khi ông bà vào phòng nghỉ ngơi, Lý Tư Tư lại ra ngoài mua đồ nấu bữa trưa. Đến khi hai người nghỉ ngơi xong, vừa thức dậy đã ngửi thấy mùi thơm từ bếp lan ra, bụng lập tức réo lên.

Lý Tư Tư bưng đồ ăn từ bếp ra thì thấy ông bà đã dậy:

"Ông bà dậy rồi à? Cơm nước vừa làm xong, hai người mau nếm thử tay nghề của con xem sao!"

Dương Lệ Quyên cười nói: "Món của con làm, chưa cần ăn cũng biết là ngon rồi. Ở Tây Bắc, ông con ăn xong cứ nhớ

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip