ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 62

Ngõ Vĩnh Ninh đúng là nơi đất lành, mua nhà ở đó tuyệt đối không lỗ. Địa thế tốt như vậy, nếu giữ lại chờ đến lúc cải cách mở cửa đảm bảo sẽ kiếm được một món hời. Nghe cô nói vậy, mắt gã đầu sỏ sáng rực.

"Người nhà cô đồng ý cho cô bán căn đó à?"

Gã hỏi.

"Giấy tờ nhà đứng tên tôi, tôi muốn bán thì họ cũng không có quyền can thiệp."

Lý Tư Tư đáp. Người có thể điều hành chợ đen tất nhiên có thế lực và quan hệ, kiểu gì cũng có cách đuổi cha cô và mụ mẹ kế ra khỏi nhà. Lý Tư Tư chính là nhìn trúng điểm này, nên mới muốn bán nhà cho bên chợ đen.

"Cô nói thì hay lắm nhưng ai biết có phải cô đang lừa tôi không? Nhỡ tôi trả tiền rồi mà lại không lấy được nhà, chẳng phải tôi lỗ to à?"

Gã nhìn cô nghi hoặc.

Lý Tư Tư không nói nhiều, móc thẳng từ túi ra giấy tờ nhà.

"Giấy đây, giá cả hợp lý thì mình có thể tới phòng bất động sản làm thủ tục luôn."

Thấy cô lấy cả giấy ra, gã cũng tin được phần nào, sau đó hai người bắt đầu thương lượng giá. Trải qua một hồi cò kè mặc cả, cuối cùng căn nhà được chốt giá một nghìn sáu trăm tệ. Sau khi nhận tiền, Lý Tư Tư đi cùng gã tới phòng nhà đất làm thủ tục sang tên.

Lúc rời khỏi phòng nhà đất, đã là hơn ba giờ chiều. Cô và gã đầu sỏ thỏa thuận, ngày mai có thể đến nhận nhà, còn chuyện đuổi cha ruột và mẹ kế cô ra sao thì để gã tự xử lý, vì Lý Tư Tư đã nói rõ ngay từ đầu.

Rời phòng nhà đất xong, cô đến văn phòng khu phố xin giấy xác nhận, rồi đến nhà khách gần ga tàu thuê phòng. Tối nay cô không định quay về, vì đồ đạc trong nhà đã bị cô dọn sạch. Thuê phòng xong, Lý Tư Tư tới bưu điện gọi điện cho cậu. Ngày mai cô phải đi nông thôn rồi, nên phải báo cho cậu một tiếng.

Lần trước gọi điện, cậu đã cho cô số điện thoại văn phòng nên lần này cô gọi thẳng vào đó. Chuông vừa reo hai tiếng đã có người bắt máy, giọng nói hào sảng của Triệu Viễn truyền đến qua ống nghe.

"A lô! Tôi là Triệu Viễn, xin hỏi ai đầu dây?"

"Cậu, là cháu, cháu là Lý Tư Tư."

Cô đáp.

"Tư Tư à? Có chuyện gì sao? Cần cậu giúp không?"

Triệu Viễn lo lắng hỏi.

Lý Tư Tư kể lại chuyện mình sắp đi nông thôn. Nghe xong, Triệu Viễn mắng Lý Hoành Thịnh một trận tơi bời.

"Cậu, cậu đừng giận cháu còn một việc muốn nhờ cậu giúp điều tra."

Lý Tư Tư vội nói.

Triệu Viễn cũng nén lại cơn giận:

"Cháu nói đi, chuyện gì? Chỉ cần cậu làm được, nhất định sẽ giúp hết sức."

"Cậu, cháu nghi vụ cháy năm đó ở nhà máy dệt không phải tai nạn mà là có người cố tình, họ làm vậy là để hãm hại mẹ cháu."

Để cậu tin tưởng, cô kể lại đoạn hội thoại giữa Lý Hoành Thịnh và Cung Mỹ Lệ. Đồng thời để tránh làm cậu lo, cô nói mình tình cờ nghe thấy khi hai người họ đang nói chuyện. Nếu không phải ngày mai phải đi rồi, không còn thời gian điều tra, cô cũng chẳng vội nói ra.

Nghe xong, bên kia đầu dây Triệu Viễn tức đến mức gần như bùng nổ, nếu Lý Hoành Thịnh có mặt trước mặt ông lúc đó có lẽ đã bị xé xác ra từng mảnh. Một lúc sau, ông mới bình tĩnh lại, nói với cô:

"Tư Tư, chuyện này cậu nhất định sẽ điều tra đến cùng. Nếu đúng là do bọn họ làm thì cậu sẽ bắt họ phải trả giá."

Sau đó, Triệu Viễn dặn dò mấy câu,

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip