ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 67

Không biết qua bao lâu, Đoạn Tử Minh cuối cùng cũng dỗ được Lý Hồng Vân quay lại, hai người vừa nói vừa cười.

Liễu Phương Phương thấy vậy thì tức tối lườm Lý Hồng Vân một cái, sau đó hừ lạnh, quay mặt nhìn ra ngoài cửa sổ.

Đoạn Tử Minh thấy cô ta như vậy thì cũng khó chịu ra mặt:

"Liễu Phương Phương, cô làm sao thế? Hồng Vân đã rộng lượng bỏ qua không so đo với cô rồi, sao cô còn trưng ra cái bộ mặt đó?"

Liễu Phương Phương cũng không nhịn nổi nữa, quay sang mắng thẳng mặt Lý Hồng Vân:

"Lý Hồng Vân, cô đúng là thứ chuyên phá chuyện. Nếu không phải tại cô, sao Tử Minh lại gây chuyện với Tư Tư chứ? Cô còn mặt mũi đòi người ta bồi thường à?"

Lý Hồng Vân bị mắng liền hóa thân thành "bé đáng thương" nước mắt lưng tròng:

"Anh Tử Minh, đều tại em không tốt, nếu không vì em thèm ăn thì anh cũng không bị người ta đánh. Phương Phương nói đúng, tất cả là lỗi của em."

Nói rồi cô ta khóc rưng rức đứng dậy, chạy sang toa khác.

Đoạn Tử Minh hoảng hốt, chẳng buồn tranh cãi với Lý Tư Tư nữa, quay sang cảnh cáo Liễu Phương Phương:

"Liễu Phương Phương, tôi nói cho cô biết, nếu Hồng Vân có chuyện gì, tôi tuyệt đối không tha cho cô."

Doạ xong, anh ta vội vàng đuổi theo Lý Hồng Vân.

"Đoạn Tử Minh, anh không được đi theo cô ta!"

Liễu Phương Phương hét lên.

Nhưng Đoạn Tử Minh chẳng buồn quay đầu, cứ thế đuổi theo. Liễu Phương Phương tức đến giậm chân, rồi ngồi phịch xuống ghế, úp mặt lên bàn òa khóc nức nở.

Lý Tư Tư: "..." Đúng là não yêu đương hết thuốc chữa rồi.

Cô thật sự không hiểu nổi, rõ ràng Liễu Phương Phương là một cô gái xinh xắn, sao mắt lại kém đến thế?

Tên Đoạn Tử Minh kia tướng tá tầm thường, mắt mù lại kiêu căng, vậy mà cô ta cứ như thể sống chết phải yêu bằng được.

Chung Diệu Tình cũng không chịu nổi tiếng khóc sụt sùi, lườm một cái rồi bực bội nói:

"Chỉ là đàn ông thôi mà, khóc cái kiểu gì vậy?"

Lý Tư Tư nghe mà gật đầu lia lịa cô thấy Đoạn Tử Minh đó căn bản không xứng với Liễu Phương Phương.

Liễu Phương Phương nghe vậy, ngẩng đầu, đôi mắt đỏ hoe nhìn Chung Diệu Tình:

"Chị không biết đâu, từ nhỏ em đã thích anh ấy, mà trước kia anh ấy cũng tốt với em lắm."

"Tốt với cô là đi giúp người khác bắt nạt cô à?"

Chung Diệu Tình mỉa mai.

"Không phải vậy! Anh ấy không như vậy trước kia, từ sau khi quen Lý Hồng Vân mới thành ra như thế, tất cả là tại con nhỏ Lý Hồng Vân không biết xấu hổ, chính cô ta dụ dỗ Đoạn Tử Minh!"

Liễu Phương Phương tức tối nói.

Lý Tư Tư ban đầu còn hơi cảm thông với cô ta nhưng nghe đến đây thì cũng phải trợn trắng mắt. Cách hành xử của Liễu Phương Phương không khác gì mấy người thời hiện đại rõ ràng là đàn ông sai, phản bội, thế mà chẳng ai trách đàn ông, lại đi đổ hết tội cho "tiểu tam". Quá nực cười.

Trong một mối quan hệ, sự thủy chung phụ thuộc vào bản thân người đàn ông, không phải vì bị "dụ dỗ" hay gì cả. Đàn ông đâu phải con rối bị người ta giật dây nếu dễ bị lung lay như vậy thì chứng tỏ anh ta vốn chẳng có tư cách nói đến yêu đương hay trách nhiệm.

Đổ hết lên đầu "người thứ ba" chỉ là cách bênh mù mờ cho sai lầm của đàn ông, là thành kiến phi lý với phụ nữ. Giống như Liễu Phương Phương, chỉ thấy Lý Hồng Vân "dụ dỗ", mà quên mất vấn đề nằm ở chính Đoạn Tử Minh rõ ràng là tự

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip