ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 72

Đồ đạc xuống nông thôn Lý Ngọc Lan đã thu dọn xong hết, chỉ chờ sáng sớm mai là lên tàu rời đi. Còn chuyện của Lý Chí Cương, cô ta chẳng muốn bận tâm nữa dù sao cậu ta cũng đâu có biết ơn cô ta.

Cuối cùng Lý Ngọc Lan cũng bốc hỏa, đẩy cậu ta ra, tức giận nói:

"Đúng, chị là đồ vong ân bội nghĩa đấy! Em muốn sao thì tùy dù sao mai chị cũng xuống nông thôn rồi, em ra sao cũng chẳng liên quan gì tới chị nữa!"

Nói xong, cô ta hầm hầm trở về phòng.

Lý Chí Cương ngồi bệt dưới sân khóc một hồi, thấy Lý Ngọc Lan thật sự không quan tâm đến mình nữa, cậu ta đành lồm cồm bò dậy.

Vốn định về phòng nhưng bụng đói cồn cào, cậu ta đành chạy vào bếp kiếm gì ăn. May mà Trần Mạn Vân hôm qua vừa đi Bách Hóa về, mua ít đồ ăn để trong bếp. Lý Chí Cương lấy hết mấy cái bánh trứng ra ăn sạch, rồi trở về phòng.

Sáng hôm sau, Lý Ngọc Lan dậy sớm rửa mặt chải tóc, xách hành lý rời đi. Cô ta không gọi Lý Chí Cương dậy.

Cùng lúc ấy, Lý Chí Cương bị lão đại chợ đen đến thu nhà ném thẳng ra ngoài. Còn mấy món đồ Trần Mạn Vân mua cũng bị ném đi hết. Lý Chí Cương đứng ngẩn ra ở sân, nhìn cánh cổng đóng chặt cùng đống đồ bị quẳng đầy đất. Cuối cùng là hàng xóm tốt bụng xung quanh thấy không đành lòng, nên gọi công an đến. Sau khi tìm hiểu tình hình, công an đã đưa Lý Chí Cương đi.

Sau ba ngày hai đêm ngồi tàu, cuối cùng Lý Tư Tư cũng đến được tỉnh Hắc. Khi tàu vào địa phận tỉnh Hắc, cô rõ ràng cảm thấy nhiệt độ ở đây mát hơn hẳn so với Tuyên Thành. Lại qua thêm mấy tiếng nữa, tàu dừng ở ga Lâm Thành.

Lý Tư Tư theo dòng người xuống tàu, rồi đi thẳng ra khỏi nhà ga. Nhân viên của Ban phụ trách thanh niên trí thức đã đứng chờ sẵn ngoài cửa từ lâu. Đợi mọi người tập hợp đầy đủ, họ điểm danh một lượt, xác nhận không thiếu ai rồi dẫn cả nhóm tới bến xe, sắp xếp cho lên chuyến xe buýt đi về huyện. Sau đó, nhân viên mới rời đi.

Lên xe buýt, Lý Tư Tư vẫn chọn một chỗ gần cửa sổ. Vừa ngồi xuống Chung Diệu Tình đi tới ngồi bên cạnh cô:

"Đồng chí Lý Tư Tư, tôi ngồi chỗ này được chứ?"

Dù đã ngồi xuống rồi nhưng Chung Diệu Tình vẫn khách khí hỏi một câu.

Lý Tư Tư chỉ gật đầu, không để tâm lắm ai ngồi cũng thế, không phải Chung Diệu Tình thì cũng là người khác thôi. Chẳng bao lâu sau, một bóng người ngoài cửa sổ lọt vào tầm mắt khiến cô chú ý. Người đó nhanh chóng bước lên từ cửa xe, rồi tiến thẳng về phía trong. Cuối cùng lại ngồi ngay hàng ghế phía sau cô.

Lý Tư Tư có phần kinh ngạc không ngờ người thanh niên từng ba lần chạm mặt kia lại cũng đi cùng cô đến cùng một hợp tác xã. Chẳng lẽ anh ta thực sự là trí thức đi lao động? Nhưng không hiểu sao cô cứ cảm thấy anh ta không giống người bình thường.

Khí chất trên người anh ta khác hẳn người thường dù cụ thể khác chỗ nào thì cô lại nói không rõ. Khi cô còn đang miên man suy nghĩ, xe buýt đã nổ máy, ghế ngồi cũng gần như đã kín chỗ.

Ngay lúc cánh cửa sắp đóng lại, hai bóng người vội vã chạy đến, vừa kịp chen lên xe trước khi cửa khép lại. Liễu Phương Phương ngồi ghế trước Lý Tư Tư, thấy Đoạn Tử Minh lên xe thì thở phào nhẹ nhõm. Nãy giờ không thấy anh ta đâu, cô ấy còn tưởng anh ta không kịp

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip