Chương 78
Cuối cùng, đội trưởng bên nam Hồ Kiệt quay lại, dẫn theo Tần Tư Niên và mấy người khác vào nhận phòng. Chờ họ sắp xếp xong xuôi, Vương Mỹ Lệ và mấy người cũng vừa nấu cơm xong. Do nhóm tân binh mới đến chưa có lương thực, nên bữa trưa coi như ăn ké khẩu phần của nhóm cũ. Chính vì vậy, sắc mặt mấy trí thức cũ ai nấy đều khó chịu như thể vừa mất mấy trăm tệ vậy.
Là đội trưởng, Vương Mỹ Lệ và Hồ Kiệt thấy không khí gượng gạo thì đứng ra giảng hòa:
"Thế này nhé, bữa trưa hôm nay làm hơi vội, lại thêm mấy người mới chưa có lương thực nên chỉ đành ăn tạm. Chiều mượn được gạo rồi, chúng tôi sẽ làm một bữa thịnh soạn đãi các bạn coi như chào đón."
Vương Mỹ Lệ vừa nói xong, Liễu Phương Phương đã lập tức chen lời:
"Cảm ơn đồng chí Vương! Tôi còn mang theo một khúc thịt xông khói, tối nay tôi mang ra thêm vào nồi cho mọi người ăn chung!"
Vừa nghe đến "thịt", mắt đám trí thức cũ đều sáng rực. Trong thời buổi này, ai chẳng thiếu chất béo? Xuống nông thôn bao nhiêu năm, đếm trên đầu ngón tay mới có dịp ăn thịt. Dù Liễu Phương Phương nói chỉ là một khúc nhỏ nhưng chỉ cần có mùi thịt thôi là họ đã mừng rơn.
Kế tiếp, Lý Hồng Vân cũng không chịu thua, nói mình có mang theo một đoạn lạp xưởng. Mùi lạp xưởng lập tức khiến đám người kia thèm nhỏ dãi, ánh mắt nhanh chóng đổ dồn về phía Lý Tư Tư và Chung Diệu Tình. Liễu Phương Phương có thịt xông khói, Lý Hồng Vân có lạp xưởng... Vậy hai người kia chắc chắn cũng phải mang theo cái gì đó ngon chứ?
Chung Diệu Tình đúng là có mang theo đồ ngon nhưng vốn dĩ cô ấy không định lấy ra. Dẫu sao người đông như vậy, có lấy ra thì cuối cùng vào bụng mình cũng chẳng được bao nhiêu. Nhưng giờ bị một đám thanh niên trí thức cũ nhìn chằm chằm, Chung Diệu Tình biết nếu không lấy ra một ít, e rằng sau này ở viện thanh niên trí thức cũng đừng mong được yên thân.
Cuối cùng, cô ấy chỉ đành cắn răng nói:
"Tôi còn một khúc cá khô, lát nữa mang ra góp thêm món cho mọi người nhé!"
Ngay sau đó, Lý Tư Tư cũng không tiện không mang gì, đành bỏ ra mười điểm hệ thống, mua nửa con vịt khô từ nền tảng giao dịch vị diện:
"Tôi cũng còn nửa con vịt khô, lát nữa cũng mang ra góp thêm món."
Ai nấy đều mang đồ ra.
Về phía Tần Tư Niên, bốn nam thanh niên trí thức cũng lục tục góp mỗi người một ít. Chỉ riêng đồ đám thanh niên trí thức mới mang ra, đã đủ làm thành một bàn cơm thịnh soạn. Lúc này sắc mặt đám thanh niên trí thức cũ mới dịu đi phần nào. Rất nhanh, Vương Mỹ Lệ chia phần cơm xong.
Lý Tư Tư cau mày nhìn bát cháo dại loãng như nước soi gương trước mặt, bên cạnh là cái bánh bột đen sì sì. Đây là đồ cho người ăn sao? Lý Tư Tư thật sự nghi ngờ. Liễu Phương Phương mấy người kia cũng đều không có vẻ gì là dễ nuốt trôi. Trong đám thanh niên trí thức mới, ngoài Tần Tư Niên cầm bánh lên cắn một miếng thì những người còn lại đều mang vẻ mặt như vừa chịu đại nạn. Lý Tư Tư nhìn Tần Tư Niên ăn từng miếng một, trông như đang hoài nghi cuộc đời.
Rồi lại nhìn đám thanh niên trí thức cũ kia, ai nấy ăn như hổ đói. Thôi được, có khi bất thường là ở mình bọn họ. Đang lúc Lý Tư Tư ngẩn ra thì đám người kia đã ăn xong.
Một nữ thanh niên trí thức ngồi cạnh cô, thấy cô cứ ngồi im không
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền