ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 86

"Đại đội có xe bò đi công xã à?"

Lý Tư Tư hỏi.

"Ừ, tối qua tôi nghe tri thức trẻ cũ nói, cứ cách ngày là đại đội sẽ có xe bò đi công xã. Ai muốn đi thì phải trả hai xu."

Có xe ngồi thì Lý Tư Tư tất nhiên không muốn cuốc bộ, lập tức tăng tốc bước chân. Vận may của họ cũng không tệ, khi đến đầu đường đội sản xuất thì xe bò vừa hay chuẩn bị xuất phát, mấy người Lý Tư Tư lập tức chạy vội tới.

Trên xe bò đã có mấy thím trong đội ngồi sẵn, thấy đám người Lý Tư Tư đến, các thím lập tức ghé đầu thì thầm bàn tán.

"Đây chắc là mấy đứa tri thức mới tới hôm qua nhỉ? Nhìn cũng xinh xắn thật đấy, có điều cô kia trông hơi gầy quá."

Một thím dáng người to khỏe lên tiếng.

"Đẹp thì có ích gì, sống ở nông thôn thì vẫn phải tìm người làm được việc, kiếm được công điểm mới được."

Một thím khác phụ họa.

"Cũng chưa chắc đâu, ai bảo tri thức trẻ là không kiếm nổi công điểm? Đừng quên đồng chí Thẩm kia kìa người ta làm việc giỏi ra phết, ngày nào cũng kiếm được điểm tối đa đấy thôi."

"Nếu tri thức Thẩm kia không tháo vát như vậy thì vợ đội trưởng liệu có đồng ý cho cô ta qua lại với cậu con trai út nhà mình không?"

Một thím khác cười khẩy.

"Thôi cô cũng đừng chua chát nữa, đổi lại là cô, cô có bằng lòng để con trai mình qua lại với một cô gái tri thức yếu ớt, tay chân chẳng làm được gì không?"

Mấy thím tuy nói chuyện nhỏ giọng nhưng xe bò thì bé tí thế, Lý Tư Tư có muốn không nghe cũng khó. Dù vậy, cô cũng chẳng để tâm đến lời bàn tán của mấy người kia. Dù không ra đồng kiếm công điểm cô cũng không đến nỗi bị đói. Huống chi cô vốn không định xuống ruộng giành giật mấy công điểm đó làm gì. Cô có nền tảng giao dịch, muốn ăn gì chẳng được cần gì phải khổ thân?

Thời gian trôi qua, chẳng mấy chốc xe bò đã dừng lại ở sân lớn công xã. Sau khi xuống xe, mấy người Lý Tư Tư nghe bác Lý, người đánh xe bò dặn dò:

"Mua đồ xong thì về sớm, xe bò về lúc một giờ. Nếu không kịp thì mấy cô phải đi bộ về đấy."

Nếu không được nhắc, có khi họ thật sự bỏ lỡ chuyến xe về. Vì họ chỉ biết buổi sáng xe bò đi công xã, chứ chẳng rõ mấy giờ quay lại. Lý Tư Tư vội cảm ơn:

"Cháu biết rồi, cảm ơn bác đã nhắc."

Đi được một đoạn, Lý Tư Tư quay sang nói với Chung Diệu Tình:

"Tôi phải đến bưu điện gọi điện trước, tiện thể lấy mấy thứ đã gửi qua bưu điện. Hay là tụi mình chia ra đi, lát nữa tập trung ở xe bò nhé?"

Chung Diệu Tình vốn định đi cùng Lý Tư Tư nhưng nghe vậy thì đành gật đầu:

"Ừ, thế tôi qua cửa hàng mậu dịch trước."

Nói xong, cô ấy quay người đi về phía cửa hàng. Tần Tư Niên cùng hai tri thức trẻ khác cũng tản ra, đi về hướng khác.

Lý Tư Tư rẽ sang bưu điện. Cô đến khu gọi điện, xếp hàng chờ vài phút thì đến lượt. Cô quay số văn phòng của cậu, chuông vang mấy tiếng thì có người nhấc máy:

"A lô, tôi là Triệu Viễn xin hỏi ai vậy?"

"Cậu ơi, cháu là Tư Tư đây. Cháu đã đến chỗ xuống nông thôn rồi, cậu đừng lo cho cháu nhé, cháu ở đây vẫn ổn ạ."

Lý Tư Tư nói.

Nghe thấy giọng Lý Tư Tư, Triệu Viễn mừng rỡ. Dù cô nói mọi chuyện vẫn tốt, ông vẫn không giấu được lo lắng mà dặn dò mấy câu. Sau đó, ông kể cô nghe chuyện

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip