ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 92

Mấy người vừa về đến viện thanh niên tri thức, rửa mặt qua loa rồi ai nấy về phòng nghỉ ngơi. Vừa bước vào phòng, Tần Tư Niên đã phát hiện thiếu mất một người. Nhìn lại chỗ còn trống, đúng là vị trí của Đoạn Tử Minh.

Lúc đầu Lưu Hải còn chưa phát hiện Đoạn Tử Minh không có trong phòng, giờ thấy anh ta từ ngoài đi vào thì liền lên tiếng hỏi:

"Tri thức Đoạn, sao anh lại từ bên ngoài vào vậy? Tôi tưởng anh ngủ lâu rồi cơ!"

Đoạn Tử Minh vốn đã có tật giật mình, bị câu hỏi của Lưu Hải dọa cho giật nảy người:

"Tôi... tôi vừa rồi có chút việc nên mới ra ngoài một lát."

Đoạn Tử Minh ấp a ấp úng đáp.

Lưu Hải cũng không nghi ngờ gì, chỉ gật đầu ừ một tiếng rồi không nói gì thêm. Thấy Lưu Hải không truy hỏi tiếp, Đoạn Tử Minh mới thở phào nhẹ nhõm. Anh ta cởi giày, đang chuẩn bị lên giường thì chợt nhớ đến lời Lý Hồng Vân vừa nói với mình.

Đoạn Tử Minh liếc nhìn Tần Tư Niên đang nằm cách mình mấy chỗ, khẽ hỏi:

"Tri thức Tần, anh ngủ chưa?"

Dù Tần Tư Niên không ưa gì Đoạn Tử Minh nhưng nghe thấy anh ta hỏi vẫn đáp lại:

"Có chuyện gì?"

Giọng anh thờ ơ, xa cách.

Đoạn Tử Minh lại chẳng nhận ra điều đó, nghe thấy Tần Tư Niên chịu trả lời thì mừng rỡ lập tức nói:

"Tri thức Tần, tôi với Lý Hồng Vân tri thức muốn cùng mọi người nấu cơm ăn chung, anh thấy được không? Lý Hồng Vân tri thức biết nấu ăn, đến lúc đó có thể để cô ấy nấu, bọn tôi chỉ cần lên núi nhặt ít củi là được."

Anh ta lặp lại lời y như Lý Hồng Vân dặn rồi nhìn Tần Tư Niên đầy mong chờ, đợi câu trả lời.

Anh ta nghĩ nói đến mức này rồi, Tần Tư Niên nhất định sẽ đồng ý. Nhưng nằm ngoài dự đoán, Tần Tư Niên chẳng cần nghĩ ngợi gì, thẳng thừng từ chối:

"Không được, tôi không quen ăn uống chung với người lạ."

"Nhưng mà..."

Đoạn Tử Minh còn định nói gì đó nhưng Tần Tư Niên đã cắt lời:

"Nếu không còn chuyện gì khác, tôi muốn ngủ rồi."

Dứt lời, Tần Tư Niên quay người nhắm mắt, không thèm để ý tới anh ta nữa.

Trước đó, khi trên đường về viện thanh niên tri thức, chỉ có Tần Tư Niên từng trải nhiều, đặc biệt là khi làm nhiệm vụ trước đây đã quen thuộc đủ loại tình huống, nên chỉ nghe một chút là đoán được bên trong đang xảy ra chuyện gì.

Thấy Chung Diệu Tình định tiến lại gần, Tần Tư Niên vội ngăn lại:

"Đồng chí Chung, bên đó tối om om, tôi nghĩ không nên qua làm gì. Biết đâu chỉ là vài con mèo đêm thôi."

Chung Diệu Tình tuy tò mò nhưng thấy anh nói cũng có lý. Thôi vậy, an toàn là trên hết. Thấy cô ấy không tiến lại gần nữa, Tần Tư Niên thở phào nhẹ nhõm. Anh thực sự sợ cảnh tượng bên đó sẽ khiến các cô gái phải bối rối.

Xem ra một trong hai người trong rừng chính là Đoạn Tử Minh rồi. Tần Tư Niên vốn chẳng có thiện cảm gì với Đoạn Tử Minh, giờ lại càng thấy chướng mắt hơn.

Trước khi rời đi, ánh mắt Tần Tư Niên lạnh lùng nhìn về phía bãi cây. Dù không biết bên trong là ai nhưng nơi đó gần viện tri thức như vậy, đoán mười thì cũng trúng tám, chín phần là người trong viện tri thức rồi.

Ở một nơi khác, Lý Tư Tư không biết chuyện xảy ra trong viện thanh niên tri thức. Cô dọn dẹp sơ lại gian nhà chính, rửa sạch nồi niêu chén bát, rồi đun ít nước nóng tắm rửa sau đó mới về phòng nằm nghỉ.

Không rõ vì căng thẳng vì mai phải đi

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip