Chương 1354 : Có thể để cô ta mặc quần áo trước được không?
Bất cứ ai gặp phải loại tình huống này.
Lúc này.
Lâm Phàm nói:
"Cô vì cảm kích tôi mới làm như vậy sao?"
LyLa lắc đầu nói:
"Không phải, tôi thật sự thích anh."
"Nhưng chúng ta chỉ mới quen nhau mà thôi, như vậy có hơi qua loa."
Lâm Phàm nói ra lời trong lòng, đối với anh mà nói, chuyện này phát triển quá nhanh, quả thật không phải chuyện tốt, hơn nữa anh cũng sẽ không làm như vậy, bởi vì anh nghĩ tới bà xã của mình, ra ngoài phải bảo vệ bản thân, vì bất kể là nam hay nữ đều sẽ bị cám dỗ.
"Nhưng mà tôi rất thích anh!"
LyLa cúi đầu nói.
Lâm Phàm nói:
"Không phải cô thích tôi, mà là tôi cứu tộc nhân của cô, còn cứu được cô, mới có thể cho cô loại ảo giác này."
Nếu như Mộ Thanh có ở đây.
Nhất định sẽ nói một câu.
Anh có thể khuyên bảo, nhưng có thể bảo người ta cầm quần áo lên mặc trước được không, trần truồng đứng nói chuyện như vậy cứ cảm thấy có điểm bất thường ở đâu đó.
"Tôi không có."
Laly nói.
Cô thật sự không phải như Lâm Phàm đã nói kia.
Ngay khi cô không biết phải làm như thế nào, Lâm Phàm đã đi tới bên cạnh cô, trái tim cô đập vô cùng nhanh, giống như rất mong chờ chuyện sẽ xảy ra tiếp theo đó.
Chỉ là... Lâm Phàm nhặt quần áo trên mặt đất lên, cẩn thận mà kiên nhẫn mặc quần áo tử tế cho cô, khi ngón tay chạm tới làn da của Laly, làn da của Laly đỏ bừng, xem ra thể chất rất nhạy cảm, dễ bị đụng chạm tới...
"Trở về ngủ đi, tôi đã có vợ rồi!"
Lâm Phàm nói.
Phương thức từ chối đối phương tốt nhất chính là nói cho người đó biết tình huống của bản thân, mà không phải lập lờ nước đôi, khiến đối phương cho rằng bản thân còn cơ hội.
"Tôi không ngại!"
Trái tim của Laly bị tổn thương.
Lâm Phàm nói:
"Tôi sợ cô ấy để ý!"
Lời nói này đối với Laly mà nói chính là thương tổn khá lớn.
Mà Lâm Phàm chỉ là có sao nói vậy, chưa từng nghĩ tới việc che dấu, việc khóc sướt mướt đẩy cửa ra chỉ có thể coi là rất đau lòng, hoặc là khi đang đi ra ngoài giúp Lâm Phàm đóng kỹ cửa, rất là lễ phép.
Nhìn bóng lưng Laly rời đi, Lâm Phàm thở dài, sờ lên mặt của mình, có sự nghi ngờ, chỉ là anh không xác định được loại nghi ngờ này có thật hay không.
Khiến anh nhớ tới một câu nói trong phim truyền hình.
Gương mặt này của mình đã khiến người khác hết thuốc chữa rồi sao?
Sáng sớm.
Lãnh địa tộc Tuyết Hồ bao trùm bởi một tầng sương mù màu trắng, hít vào phổi lạnh buốt, nhưng trong suốt, mỗi tế bào trong cơ thể đều giống như được sống dậy vậy.
"Chào buổi sáng!"
"Chào buổi sáng!"
Các tộc nhân cần cù của tộc Tuyết Hồ đã ra ngoài cố gắng làm việc, khi nhìn thấy Lâm Phàm đều mỉm cười chào hỏi, có một số cô gái khi nhìn thấy Lâm Phàm đều lén cười.
Nụ cười có chút sâu xa.
Giống như đã biết tối ngày hôm qua Laly có tiến vào trong phòng của anh vậy.
"Buổi sáng tốt lành!"
Laly bưng bữa sáng tới, trông có vẻ giống như không thay đổi gì, trên gương mặt vẫn mang nụ cười như cũ, chỉ là trong mắt có sự mất mát, xem ra những lời đã nói tối ngày hôm qua đã có chút ảnh hưởng đối với cô rồi.
Có lẽ đã nghĩ thông rồi đi.
Chỉ cần nghĩ thông là tốt rồi.
Anh hi vọng đối phương có thể hiểu được.
"Buổi sáng tốt lành!"
Lâm Phàm mỉm cười nói.
Anh luôn luôn như
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền