ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Từ Bệnh Viện Tâm Thần Đi Ra Cường Giả

Chương 1364. Lãnh Chúa Abyss hơi có vẻ đắc ý, đây là sự tin tưởng

Chương 1364 : Nỗi đau man mác, giống như tất cả đều chỉ là một con đường (2)

Nỗi đau man mác, giống như tất cả đều chỉ là một con đường (2)

Khả Lam nghe thấy vậy cảm thấy có thể. Olga biết chuyện này là điều không thể nào, nếu như thứ Tà Thần để lại trên người cô thật sự dễ dàng xua đi như vậy, thì Tà Thần cũng không còn là Tà Thần nữa rồi.

Nhưng cô biết không đi không được, chỉ có thể đi cùng với các cô.

Các cô đi đến tộc Tinh Linh, mượn nước Sinh Mệnh, mong chờ nhìn sự thay đổi của Olga, chỉ là khiến các cô thất vọng chính là không có một chút tác dụng nào, thậm chí sau khi sử dụng nước Sinh Mệnh, Olga có vẻ có chút đau đớn, giống như hình thành lực cắn trả vậy.

Olga nhìn đồng đội của mình lo lắng cho chính mình, trên gương mặt vẫn mang nét cười, chính là hi vọng nụ cười của cô có thể khiến các cô không cần quá lo lắng. Tôi rất khỏe, không nát đến như vậy, cho dù chỉ có ba năm cũng không sao, mọi người có thể quen biết được nhau cũng đã rất tốt rồi.

...

Archimonde hiện giờ chính là Tà Thần. Gã không quay trở lại Abyss, dùng lời Giáo Hoàng mà nói chính là ngươi hiện giờ không thích hợp trở lại Abyss, cần trấn thủ ở đây.

Phải tìm địa điểm với hoàn cảnh ác liệt mà đáng sợ làm đại bản doanh.

Nói cho tất cả mọi người địa điểm của ngươi.

Đợi cho Khả Lam từ từ trở nên mạnh mẽ hơn, mạnh tới mức độ nhất định, tới tìm ngươi đại chiến một trận trước.

Nếu ngươi xuất quỷ nhập thần, quỷ biết được ngươi đang ở đâu.

Archimonde rất muốn giẫm đạp đầu của Giáo Hoàng.

Mẹ nó.

Cẩu vật.

Ta thân là Lãnh Chúa Abyss, trong Abyss còn rất nhiều chuyện muốn làm, ngươi bảo ta đợi ở đây ba năm, có biết ta có ảnh hưởng lớn đến như thế nào ở trong Abyss hay không.

Dù sao ta còn muốn chiến nhiều lãnh thổ hơn nữa đấy.

Chỉ là khi gã nhìn thấy ánh mắt của Lâm Phàm thì liền yên lặng gật gật đầu, tính là đã đồng ý, chỉ có thể nói... Được rồi, không có bất cứ vấn đề gì.

Chỉ cần Lâm Phàm ngươi mở miệng, ba mươi năm cũng không phải vấn đề, ai bảo chúng ta là bạn bè tốt nhất kia chứ.

Thôn làng.

Lâm Phàm nán lại trong thôn, trải qua cuộc sống bình thường.

Khả Lam đã trở lại.

Mặc dù Khả Lam vẫn giống như bình thường, gương mặt treo nụ cười mỉm, nhưng Lâm Phàm có thể nhìn ra được trong tâm cô không vui, xem ra là đang lo nghĩ cho chuyện của đồng đội đây.

Trên bàn cơm.

"Bố, con có thể phải ba năm không thể trở về!"

Khả Lam đang ăn cơm, cúi đầu nói.

Lâm Phàm nói:

"Có phải đã xảy ra chuyện gì rồi không?"

"Không có, chỉ là học viện bảo con đến học viện đế quốc khác trao đổi, cần đi rất lâu!"

Khả Lam không nói cho cha biết chuyện bản thân gặp phải, bởi vì không muốn khiến cha phải lo lắng cho cô, chỉ có thể bịa một lời nói dối, lừa gạt cha của mình.

"Ồ, như vậy rất tốt, không có chuyện gì, con có chuyện thì đi làm đi, chỗ bố rất tốt, có thể tự chăm sóc cho mình được!"

Lâm Phàm nói.

Anh có chút thương tiếc cho con gái, đáng tiếc đã hết cách, hoàn thành nhiệm vụ xong phải rời đi, không thể mãi mãi làm bạn bên cạnh con, chỉ có thể khiến con không ngừng trưởng thành, bố mới có thể an tâm rời đi được.

"Bố, con rất xin lỗi, con không thể ở bên cạnh bố được!"

Hốc mắt của Khả Lam đỏ bừng, nghĩ tới khi còn nhỏ cha bảo

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip