ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Từ Bệnh Viện Tâm Thần Đi Ra Cường Giả

Chương 1380. Anh muốn bảo em nghỉ thai sản sao? (2)

Chương 1380 : Trở về! (2)

Trở về! (2)

Cha đi đi lại lại trong phòng, mỗi khi cô trở lại, cha đều sẽ bận trước bận sau, chuẩn bị đồ ăn ngon phong phú cho cô.

Dọn dẹp đồ đạc trong phòng.

Tình cờ lật mấy quyển sách nhỏ.

Khả Lam ngồi trước bàn, liếc nhìn, phát hiện bên trong ghi lại rất nhiều cái tên, lẩm bẩm đọc thành tiếng...

"Vợ Mộ Thanh, ông Trương, Tiểu Bảo..."

Lật đến trang cuối cùng.

Trên gương mặt của Khả Lam xuất hiện nụ cười.

Thì ra nơi bố muốn tới còn có nhiều người đợi ông ấy như vậy, như vậy đã nói rõ ông ấy sẽ không cô đơn, có người ở bên cạnh ông ấy rồi. Nghĩ tới đây, Khả Lam thấy an tâm, khẽ thở ra một hơi, ngửa đầu nhìn trần nhà.

Dần dần.

Nhìn vô cùng nhập thần.

Nằm trên giường của cha mình, ôm lấy chăn của Lâm Phàm, từ từ tiến vào trong mộng đẹp.

Đối với cô mà nói.

Chỉ có như vậy... mới có thể cảm giác như cha vẫn còn ở bên cạnh.

Thành phố Duyên Hải.

Trong ký túc xá.

Lâm Phàm mở to mắt.

"Khả Lam..."

Anh nhìn hoàn cảnh quen thuộc, nhưng không có giọng nói của Khả Lam, xuống giường, đi đến bên cạnh ông Trương, thấy dáng vẻ ngủ say quen thuộc của ông Trương, rời khỏi ký túc xá, sau đó đi tới cửa hàng nhỏ mua bao thuốc.

Sân thượng.

Lâm Phàm dựa trên lan can, đốt một điếu thuốc, nhìn vầng trăng sáng trong bóng đêm.

Khụ khụ...

Lần đầu tiên anh hút thuốc đã bị sặc, rất khó chịu.

Dập tắt điếu thuốc.

"Thật khó hút, ai nói hút thuốc giải ưu sầu, càng hút càng phiền hơn!"

Mặc dù đó chỉ là mộng cảnh...

Không, hẳn không phải là mộng cảnh, anh tình nguyện tin tưởng đó là thực tại, bởi vì anh đã đáp ứng với Khả Lam, phải dẫn Mộ Thanh trở lại tìm cô.

Một đêm qua đi!

Sáng sớm!

Ông Trương đang rửa mặt, thỉnh thoảng nhìn Lâm Phàm,

"Cậu có phải có tâm sự không?"

"Ừ, có!"

"Sao vậy, có chuyện gì thì nói ra đi, giấu trong lòng rất khó chịu, tôi tình nguyện chia sẻ tâm sự với cậu!"

Ông Trương cho là bản thân là hậu thuẫn cuối cùng của Lâm Phàm.

Không ai có thể thay thế vị trí của ông.

Lâm Phàm nói:

"Tôi nhớ con gái của tôi, phân chia thời gian ngắn, không biết bao giờ mới có thể gặp con bé!"

Loảng xoảng!

Cốc súc miệng trong tay của ông Trương rơi xuống mặt đất, âm thanh răng rắc vang lên, gà mái đẻ trứng vểnh cái mông lên, bàng hoàng nhìn Lâm Phàm, người chuẩn bị ném đồ ăn chuẩn bị cho gà mái đã giữ nguyên động tác khi nãy.

Gà mái nhìn thấy đồ ăn, nhanh chóng quay đầu ngậm miệng lại, tiếp tục vểnh cái mông lên duy trì trạng thái bàng hoàng.

Con gái?

Sau khi tỉnh ngủ, anh liền nói với chúng tôi rằng anh có con gái.

Là chúng tôi ngủ quá lâu, hay là anh ở trong mộng cái gì cũng có.

Ông Trương nói:

"Đáng yêu không?"

"Đáng yêu!"

"Bao nhiêu tuổi?"

"Hai mươi mấy tuổi rồi!"

"Oa! Vậy không phải tôi là chú rồi sao?"

"Đúng vậy!"

Lâm Phàm cười rất vui vẻ, anh nhìn ra được ông Trương tỏ vẻ rất thích, rất mong chờ muốn gặp mặt Khả Lam.

"Con bé tên gì?"

"Khả Lam, Lâm Khả Lam, tên là tôi đặt!"

"Thật không tồi, vậy con bé ở đâu rồi?"

Lâm Phàm cúi đầu, có vẻ có chút mất mát,

"Tôi cũng không biết con bé ở đâu, cho nên tôi muốn đi tìm con bé, chỉ cần tôi tìm kiếm thì nhất định có thể tìm ra được!"

Cách nghĩ tự tin vĩnh viễn đều bá đạo đến như vậy.

"Tôi tin tưởng cậu nhất định có thể!"

Ông Trương nặng nề gật đầu.

Ai cũng có thể không tin Lâm Phàm, nhưng

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip