Chương 1404 : Đi vào địa bàn tộc Quang.
Đi vào địa bàn tộc Quang.
Những cường giả tộc Quang nhíu chặt mày, cảm thấy rất khó chịu với đám người với đột nhiên xuất hiện như Lâm Phàm. Người xen vào việc của người khác là sống không được lâu đâu!
“Tìm chết!”
Một người đàn ông trong số đó tức giận quát một tiếng, đấm một quyền, trên nắm tay bao trùm ánh sáng màu trắng. Nếu như là dĩ vãng, Lâm Phàm sẽ nói đây là sựtồn tại củaánh sáng, sức mạnh của ánh sáng có thể thủ hộ bất cứ một ai. Nhưng lúc này, hắn phát hiện ánh sáng này đã không còn thuần túy như trong tưởng tượng của hắn.
"Cái gì?"
Người đàn ông kinh hãi, bởi vì một quyền rơi xuống người Lâm Phàm đó vốn tưởng rằng có thể đấm xuyên đối phương nhưng cảnh tượng khiến gã khiếp sợ đã xảy ra, một đấmđó đấm xuống người đối phương không gây ra phản ứng nào, trái lại toàn bộ sức mạnh đều bị đối phương hấp thu, không có chút phản ứng nào.
"Quả nhiên là sức mạnh tôi quen thuộc... Không, phải là đáng nhẽ là của tôi."
Lâm Phàm lâm vào trầm tư, không giống suy nghĩ của hắn, đây không phải điều hắn muốn thấy.
Lời lầm bầm của hắn khiến đám người tộc Quang rất mông lung, nghe không hiểu rõ lắm, chúng luôn có cảm giác có chút không sao nói rõ được. Nhưng đối phương đã có gan phá hỏng chuyện của tộc Quang bọn chúng thì hiển nhiên không thể tha cho dễ dàng được.
“Mày biết hành động của mày sẽ dẫn đến tấn công mang tính hủy diệt sao?
Người đàn ông lạnh lùng Lâm Phàm, mặc kệ đối phương là người nào, cho dù là cường giả đỉnh phong thì làm sao chứ. Tộc Quang bọn chúng là gia tộc mạnh nhất.
Lâm Phàm lạnh nhạt nhìn bọn họ, biểu cảm rất bình tĩnh, không chút lung lay, nhưng nếu như ông Trương nhìn thấy biểu cảm Lâm Phàm thì ông ta có thể cảm nhận được nội tâm của hắn. Ông ta biết Lâm Phàm đang rất thất vọng, rất đau khổ.
Lâm Phàm chậm rãi nói: “Các người làm tôi quá thất vọng, không giống trong hi vọng của tôi.”. Sau đó giơ tay lên, đánh bại từng kẻ.
Bấy giờ, Trần Lạc nhìn một màn trước mắt, kinh ngạc đến ngây người, hiển nhiên là thật sự không ngờ rằng cọng cỏ cứu mạng gặp được cuối cùng này lại hung hãn tới thế, cảm thấy hy vọng thực sự đến rồi.
Hắn ta đi tới trước mặt Lâm Phàm, cảm kích nói: "Cảm ơn..."
Lâm Phàm nhìn bọn họ, nói xin lỗi:
"Xin lỗi, bởi vì nguyên nhân ở tôi mà khiến cho các cậu gặp phải tai họa như vậy. Tôi cảm thấy áy náy sâu sắc."
Trần Lạc hơi sững sờ, không hiểu đối phương nói vậy là có ý gì. Suy nghĩ của hắn ta có chút loạn, không hiểu nổi.
Lâm Phàm nói: “Long Thần, ông Trương, chúng ta đi thôi. Chỗ đó mới là nơi tôi thật sự muốn đến tạm thời, không ngờ sẽ xảy ra chuyện như vậy.
"
Ông Trương nói: "
Đi đâu?
"
Lâm Phàm nói: "
Nơi truyền giao ánh sáng, chỗ đó đã không phải là nơi khiến tôi mong chờ nhất nữa.”
Ông Trương nói: “Ừ, tôi biết rồi.”
Long Thần há hốc mồm nhìn bọn họ, đầu vô cùng ù cạc. Nói thật, ông ta căn bản không hiểu nói vậy nghĩa là sao, cứ luôn cảm thấy hai người này đang đùa bỡn chỉ số thông minh của ông ta.
Cái khác tạm không nói, chỉ riêng mấy lời mới nói này, ai mà hiểu?
Dù thế nào thì Long Thần vẫn không hiểu đối thoại giữa Lâm Phàm và ông Trương, có lẽ đây chính là nguyên nhân cốt lõi khiến không có cách nào đi vào trong trái tim của bọn họ nhỉ. Ông ta rất muốn hòa nhập nhưng căn bản là
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền