Chương 1412 : Nếu cậu ấy biết câu này chắc chắn sẽ vì ông mà cảm thấy thất vọng.
Nếu cậu ấy biết câu này chắc chắn sẽ vì ông mà cảm thấy thất vọng.
Bị Nhân Sâm cưỡi trên người, Tà Vật Công Kê từ đầu tới cuối đều im lặng, nó trong lòng cũng đã nghĩ tới chuyến đi này có thể cho nó cái gì tốt, làm nó cảm giác chuyển đi này cũng không tệ.
Dường như nhìn thấu ý nghĩ của Tà Vật Công Kê.
Nhân Sâm nhẹ nhàng vô 3 cái vào đầu Tà Vật Công Kê.
Giống như nói… Đêm nay canh ba tới tìm tao, hiểu chứ…
Có trả giá mới có hồi báo.
Đẩy ra là một cánh cửa đá màu đen.
Một thứ ánh sáng chói mắt xuyên đến.
Thứ ánh sáng đó là từ Quang đang bị cầm tù phát ra.
“Con tới rồi.” Lâm Phàm nói.
Bị giam cầm ở đó nhưng Quang vẫn rất lợi hại, giống như đã đợi tới thời cơ rồi.
Xoạt!
Ánh mắt của mọi người trong phòng đều nhìn Lâm Phàm.
Có sợ hãi!
Có kinh ngạc!
Có bất an!
Lâm Phàm từng bước từng bước đi đến.
Nhưng đúng vào lúc này.
Một âm thanh từ phía sau vọng đến.
“Người trẻ tuổi, đến đây là được rồi, hành vi của cậu đã chính thức khiêu chiến uy quyền, đừng vì hành động ngu xuẩn của mình mà phải trả giá đắt.”
Lâm Phàm xoay người nhìn lại.
Ba vị lão giả mỉn cười đứng ở đó, đôi mắt cười chỉ còn lại một khe hở.
Long Thần nhìn ba vị lão giả, nói thầm: “Rõ ràng là rất yếu, lại cứ phải cười thành cái dáng vẻ như kia là muốn thể hiện mình rất lợi hại à?”
Dù là ai tới đi nữa.
Thì đến Long Thần còn biết thường thường cười như thế đều cho người khác một loại cảm giác đó là một cường giả tươi cười.
Nhưng ba vị trước mắt này.
Có chút không xứng.
Lâm Phàm nói: “Các ngươi vì cái gì lại muốn bắt Quang, Quang hẳn là tín ngưỡng trong lòng các ngươi, mục đích phản Quang ban đầu của các ngươi là muốn có được sức mạnh giữ gìn hòa bình chứ không phải vì để trở thành một người nào đó có sức mạnh đặc biệt.”
“Người trẻ tuổi, cậu giải thích sai rồi. Giữ gìn hòa bình đòi hỏi phải có sức mạnh, không có sức mạnh không tài nào có thể thực hiện được.” Vị lão giả đứng ở giữa chậm rãi nói. Đôi mắt lấp lóe một ánh sáng mờ ảo, là đang quan sát Lâm Phàm.
Ông ta nhìn một lượt nhưng không nhìn thấy trên người Lâm Phàm có gì hữu dụng.
Lâm Phàm lắc đầu: “Ngươi nói cái gì?”
“Nghe không hiểu sao?” Lão giả cười nói, tiếng cười dần dần trầm xuống, giống như nghĩ Lâm Phàm đã là cá nằm trên thớt, cứ để anh ta nói them mấy câu, giống như một loại thương hại trước khi giết chết.
Lâm Phàm nói: “Hiểu chứ, nhưng những gì ngươi nói đều là vô nghĩa. Ta thật sự đã làm sai một việc giờ có chút hối hận rồi.”
Quẫy nhiễu sự vận hành của thế giới, khiến thế giới này tồn tại sức mạnh mạnh mẽ của anh ta.
Quang thật sự là chính nghĩa.
Nhưng sử dụng Quang lại là con người, bọn họ trong lòng có chính nghĩa hay không, tùy từng lúc đều có thể thay đổi.
“Cậu chắc là hối hận vì đã tới nơi này.” Lão giả nói.
Lâm Phàm nói: “Ngươi chỉ biết như thế thôi sao?”
Anh ta muốn biết, hiện tại bọn họ không nhớ rõ những cái đó chẳng qua là vì đã quá lâu rồi, nếu như có người còn có thể nhớ, anh ta thật sự sẽ rất vui.
Lão giả nói: “Muốn thăm dò một ít bí mật à, nếu như vậy, ta có thể nói cho cậu biết. Sự tồn tại của Quang chính là do con người tạo
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền