Chương 1441 : Hạ màn (2)
Hạ màn (2)
Hiện tại Lưu Ảnh chỉ muốn về nhà ôm vợ, khóc với vợ.
Phải chăng mình đã làm sai cái gì?
Hay Lâm Phàm quên mất mình rồi?
“Lưu Ảnh...” Trong lúc Lưu Ảnh cảm xúc trầm thấp chuẩn bị trở lại thì, có người gọi lại anh ta.
Lưu Ảnh quay đầu nhìn qua, phát hiện Lâm Phàm gọi tên của mình thì cười tươi như hoa.
"Chúc mừng."
Lâm Phàm cười nói:
"Cảm ơn, này, đây là thiệp mời của anh.”
Lưu Ảnh kinh ngạc hỏi:
“Hả? Chẳng phải đã gửi hết thiệp mời rồi sao?”
Lâm Phàm nói:
“Không, bên bọn họ là tôi kêu người khác đưa giùm, anh là bạn của tôi, đương nhiên tôi phải tự mình đưa thiệp. Thật ra tôi cũng không ngờ mình quen nhiều người như vậy, đưa thiệp mời hơi nhiều, có người ở xa quá, thời gian gấp gáp.”
Khi Lâm Phàm nói mấy lời này thì tâm trạng của Lưu Ảnh đẹp như nở hoa, nụ cười tươi rói, tươi đến nỗi nếu bị vợ thấy sẽ cho no đòn, có phải là lại làm chuyện xấu ở bên ngoài không?
Lâm Phàm thấy Lưu Ảnh cười khoa trương như thế thì hơi lo lắng nói:
“Anh làm sao vậy?”
Lưu Ảnh nói:
“Không có gì, tại tôi vui quá, cậu kết hôn khiến tôi thật sự rất vui vẻ."
"Cảm ơn." Lâm Phàm là người biết lễ phép, nói nhiều nhất là 'Cảm ơn'.
Buổi tối.
Tại nhà, trước bàn cơm.
“Vợ, anh đã gửi hết thiệp mời rồi, cũng làm xong khách sạn này nọ.” Lâm Phàm nói.
Mộ Thanh không có bạn bè, cũng không có người nhà.
Nhìn thấy Lâm Phàm bận rộn như con quay dàn xếp mọi việc, trong lòng Mộ Thanh vui vẻ khó tả, cô nhìn ra được Lâm Phàm xem trọng chuyện này.
Khả Lam nói:
“Bố, lúc tổ chức hôn lễ con cũng có chúc phúc gửi đến hai người.”
Lâm Phàm kinh ngạc nói:
“Vậy hả, chúng ta rất mong đợi.
"
Khả Lam cười nói: "
Đợi đến ngày đó bố hãy chờ xem đi.
Ngày mười hai tháng hai.
Ngày kết hôn.
Toàn bộ thành phố Duyên Hải đều sôi trào.
Rất nhiều người bên ngoài đổ dồn về phía bên này.
Cường giả đại tộc của Tà Vật, Ma Tổ, Tinh Không từ bốn phương tám hướng kéo đến, bọn họ xuất hiện khiến các thị dân của thành phố Duyên Hải cảm giác hơi kỳ lạ, giống như xuất hiện rất nhiều yêu ma quỷ quái vậy.
Người đến đa số là bạn của Lâm Phàm, từng là từng nói vài câu, từng luận bàn.
Đương nhiên cũng có người bị Lâm Phàm cho một bài học nhưng chưa chết.
Đến hiện tại, khi họ bị Lâm Phàm mời tham gia tiệc cưới thì thầm nghĩ thôi bỏ qua, lúc cậu kết hôn còn nhớ mời bọn này đến chứng minh cậu muốn nói xin lỗi bọn này, thế thì rộng lượng tha thứ cho cậu đấy.
Nể mặt cậu một lần.
Trước cửa khách sạn.
Độc Nhãn Nam nói:
"Từ lão gia, sao ông đến đây?”
Ông cụ Từ hỏi ngược lại:
“Sao tôi không được đến?”
“Ông có thiệp mời hả?”
"
Không có."
"Vậy ông...”
“Cậu cũng không biết nhắc nhở cậu ta.”
Chuyện thiệp mời là đả kích nặng với ông cụ Từ, chúng ta từng gặp mặt, từng nói chuyện, sao nỡ quên tôi?
Vì chuyện này mà ông bị bọn họ cười nhạo.
Độc Nhãn Nam cười:
“Mời!”
Chỉ là nói đùa chứ không có ý xấu gì.
Lúc này, mấy chuếc xe bus đến.
Dấu hiệu Thanh Sơn rất là dễ thấy.
Hách Nhân vì đưa đám bệnh nhân tâm thần này đến mà suy nghĩ nát óc, phải sắp xếp nhiều nhân viên công tác đi cùng.
Trong khách sạn.
Hàn Yên Hàn và Hàn Tiểu Tiểu ngồi cùng một bàn, xung quanh đều là người mặc đồ thống nhất, bọn họ mặt không cảm xúc, ngồi thẳng lưng ở đó, nét mặt hơi nghiêm túc.
Chị em
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền