ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Từ Bệnh Viện Tâm Thần Đi Ra Cường Giả

Chương 63. Viện Trưởng, Ngài Chính Là Thiên Sứ

Chương 63 : Viện Trưởng, Ngài Chính Là Thiên Sứ

Viện Trưởng, Ngài Chính Là Thiên Sứ

"Thuốc xịn, mùi hương rất thơm, màu sắc lại mê người, khói thuốc tinh khiết mà không hỗn tạp, đúng là thuốc của viện trưởng hút có khác."

Cơ hội vuốt mông ngựa lâu lâu mới có, đương nhiên là tài xế tuyệt đối không nỡ bỏ qua.

"Mười bốn đồng một bao, bình thường thôi, không tính là thuốc xịn."

Lý viện phó hít một hơi thuốc lá, ánh mắt chăm chú dõi theo cửa ra vào ở đại sảnh bệnh viện. Ông ta đang mong đợi hai đạo thân ảnh kia, mau mau đưa bọn họ trở lại bệnh viện tâm thần sớm một chút thì trong lòng liền thấy an tâm hơn.

Lái xe thành khẩn nói:

"Viện trưởng đã cứu vô số người, như thiên sứ thánh khiết giáng lâm xuống nhân gian, ngón tay cầm điếu thuốc của ngài dĩ nhiên lưu lại tiên vị, ta có thể nhận được điếu thuốc do chính tay viện trưởng đưa cho chính là vinh hạnh của ta, đây là cảm thụ phát ra từ tận đáy lòng mình."

Lý viện phó vỗ nhẹ vào bả vai lái xe, không nói gì thêm, nhưng ánh mắt thể hiện ý tứ rõ ràng.

Ngươi... Rất không tệ.

Đúng lúc này, thân ảnh làm ông ngày nhớ đêm mong cuối cùng cũng xuất hiện.

Mấy vị y sinh đẩy xe cứu thương tới, trong lòng không khỏi cảm thán, người có thể làm cho Lý viện phó tự mình lái xe đưa đón có lẽ chỉ có hai vị khách VIP đặc biệt này.

"Có chuyện gì vậy?"

Lý viện phó nhìn thấy Trương lão đầu cũng đang nằm ở trên cáng cứu thương nơi đó thì có chút mơ hồ, ông ta không bị gì, sao phải chiếm một chỗ?

Y sinh bất đắc dĩ bảo:

"Không có cách, ông ta muốn nằm giống hắn, không thì sẽ không về, cho nên bọn ta chỉ có thể để ông ấy nằm lên đây."

Lý viện phó thật muốn mắng người, đây đúng là đệ tử thân truyền do Hách viện trưởng đào tạo ra.

Bác sĩ ở bệnh viện chúng ta liều mạng cứu các ngươi, thế nhưng vừa khỏe mạnh lên chút thì đã có kẻ nhảy lầu trốn viện phí, bọn ta có thể bỏ qua việc các ngươi còn không thèm nói tiếng cảm tạ nào, nhưng ngươi cũng không nên nhung nhớ tài nguyên của bệnh viện chúng ta hoài như vậy chứ, ta vẫn còn chưa tính sổ bộ đồ bệnh nhân lần trước mà gã một mắt kia cuỗm đi mất đâu đấy.

Thôi được rồi!

Thôi được rồi!

Chỉ cần có thể tiễn bọn ngươi rời khỏi đây, coi như tặng miễn phí hai chiếc xe đẩy cứu thương này cho bên Thanh Sơn cũng được.

Sau khi lấy tế bào của Lâm Phàm, bác sĩ đã làm kiểm tra toàn thân qua một lượt cho hắn, bảo đảm không có bất kỳ vấn đề gì, xong xuôi liền đẩy hắn lên cáng xe cứu thương rồi mau mau chóng chóng đưa ra ngoài này, chuẩn bị trả về cho Hách viện trưởng.

Xin lỗi Lâm Phàm.

Không phải chúng ta không muốn nhìn thấy ngươi.

Mà là ngươi tới quá liên tục, liên tục đến độ trái tim của chúng ta đều có chút không chịu đựng nổi.

Khoảng cách sinh ra mỹ cảm, ngẫu nhiên gặp nhau thì sẽ gia tăng tình cảm hơn. Còn thường xuyên sớm chiều ở chung thì chắc chắn sẽ thấy rất tẻ nhạt, rất vô vị, hi vọng các ngươi có thể hiểu được điều này.

Lâm Phàm nằm ở trên xe đẩy cứu thương, ánh mắt bình tĩnh nhìn lên bầu trời xám đen vẫn đang không ngừng có những hạt mưa li ti rơi xuống. Hắn giơ cánh tay ra, chụp vài giọt nước mưa đang rơi trước mắt mình.

Vì cái gì mà nước mưa vốn dĩ ở trên bầu trời rất cao, nhưng khi nhỏ xuống mặt thì lại chẳng đau chút nào?

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip