Chương 65 : Hy Vọng Ngươi Có Bản Lĩnh Một Chút (2)
Hy Vọng Ngươi Có Bản Lĩnh Một Chút (2)
Dĩ nhiên đây chỉ là nội tâm của ông đang độc thoại.
Tình huống thực tế thì Lý viện phó chỉ bất đắc dĩ cười cười:
"Không ngờ trên cầu vượt cũng kẹt xe, hôm nay mọi người làm gì mà đổ ra đường đông thế nhỉ."
Tài xế cầm chiếc bật lửa trong tay, trông thấy phó viện trưởng nói chuyện với mình thì vô cùng khẩn trương, vừa lúc phát hiện điếu thuốc lá ông ta kẹp trong tay đã tắt lửa từ khi nào, thế là vội vàng chân chó bảo:
"Viện trưởng, để ta châm lửa giúp ngài."
Lý viện phó cúi đầu nhìn xuống, quả nhiên là lửa đã tắt rồi, vì thế ông liền đưa sang cho tài xế châm lửa giúp mình, hơn nữa còn khẽ vỗ nhẹ lên mu bàn tay đối phương, ra hiệu cảm tạ.
"Cứu mạng!"
"Tà vật, có tà vật."
"Chạy mau."
Vô số người dân phía trước lao ra khỏi xe, thần sắc hốt hoảng bỏ chạy.
"Tà vật à?"
Lý viện phó lắc đầu cười, nhìn về phía tài xế đang ngồi cạnh, đoạn lên giọng trải đời:
"Hẳn là ngươi không biết, kỳ thật tà vật cũng không quá đáng sợ, bởi vì. . ."
Rầm!
Đúng lúc đó có một đạo hắc ảnh nện cái rầm ngay trên cửa kính xe cứu thương, cú va chạm mạnh tới nỗi khiến cả mặt kính bị nứt ra, rất rõ ràng hắn chính là bị tà vật đập văng tới đây, vẻ mặt nam tử rất thống khổ, hắn gắng gượng dùng ngón tay dính máu viết mấy chữ lên trên cửa kính.
SOS
Không phải hắn không muốn nói chuyện, mà là vì hắn bị câm điếc.
Lý viện phó cùng lái xe xanh mặt liếc nhìn nhau, cơ hồ chỉ trong nháy mắt, hai người một câu cũng không nói, vội vàng mở cửa lao ra khỏi xe. Tốc độ của bọn họ cực kỳ nhanh, không có nửa điểm do dự.
Mẹ nó, tà vật thật là đáng sợ!
Ở cách đó không xa.
Có một đầu bạch tuộc cao hơn hai mét đang di chuyển chậm chạm dựa vào xúc tu đẩy tới, nó không biết nói chuyện, nhưng trong lòng lại đang ầm ĩ hô hào.
"Ba ba, người ở đâu?"
"Sao con không tìm thấy người?"
"Con đói, con muốn ăn."
Bạch tuộc đi tới đâu liền tiện xúc tu lật một cái, những chiếc xe bốn bánh dám ngăn trở ở trước mặt nó tức khắc liền bị lật tung chổng vó.
Mà ở trong xe cứu hộ lúc này.
"Ta đói quá."
Lâm Phàm từ trong Khí Công Tu Luyện Pháp tỉnh lại, hạt năng lượng đã lấp đầy cơ thể nhưng bụng thì lại rất đói, hắn rất muốn ăn một cái gì đó, mỗi một tế bào ở trong thể nội đều đang phóng thích ra tín hiệu đói khát dữ dội.
Lý viện phó vội vàng mở cửa xe phía sau ra, trông thấy một già một trẻ còn đang tập trung thảo luận vấn đề có đói bụng hay không thì rất muốn mắng người, ông hét lớn:
"Chạy mau, tà vật tới rồi."
"Nếu không muốn bị giết thì mau xuống xe theo ta."
Lâm Phàm cùng Trương lão đầu nghe lời xuống xe.
Lý viện phó lôi kéo hai người bọn họ muốn chạy trốn, tuy nhiên một già một trẻ này lại đứng vững như bàn thạch khiến ông ta gấp đến độ muốn sụp đổ.
Ta sắp thành viện trưởng rồi, có thể đừng làm khó con đường thăng tiến của ta như vậy có được không?
Mau cùng ta chạy đi!
"Đáng yêu không?"
"Tạm được."
Lâm Phàm cùng Trương lão đầu nhìn nhau, nhất thời nhe răng cười rất vui vẻ, đây đúng là một loại khoái hoạt.
Lý viện phó nhìn hai vị bệnh nhân tâm thần đang lảm nhảm chuyện gì đó, thật sự là gấp tới nỗi muốn bóp chết cả hai. Ông theo
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền