Chương 67 : Có Thể Đánh Nhẹ Thôi Được Không?
Có Thể Đánh Nhẹ Thôi Được Không?
Lý viện phó chậm rãi đi về phía bạch tuộc, ông không quay đầu lại mà chỉ khẽ giơ tay lên, làm ra thủ thế OK.
Sự tự tin toát ra từ trên người Lý viện phó kia biểu hiện đến vô cùng tinh tế.
Chưa bao giờ có người nào nhìn thấy Lý viện phó lại bá đạo tới như vậy.
Người trước đây vì không muốn tiếp nhận bệnh nhân tâm thần mà đã từng quỳ xuống trước mặt Hách viện trưởng, cầu xin ông ta buông tha cho mình là phó viện trưởng sao?
Hay là người vừa lẩm bẩm chửi rủa Hách viện trưởng, nhưng tốc độ tay đoạt hồng bao lại cực nhanh mới là ông ấy?
Không. . . Đều không phải là Lý viện phó!
Đó chỉ là hư ảo.
Lý viện phó đứng trước mặt tà vật bạch tuộc, ngẩng đầu nhìn, chậm rãi giơ cánh tay lên, côn sắt chỉ thẳng vào mặt nó, lạnh nhạt nói:
"Ta là học viên chưa từng trúng truyển của Phật gia cao viện, là phó viện trưởng của bệnh viện Hoa Điền Tam Giáp, là một trong thập đại thanh niên kiệt xuất của thành phố Diên Hải - Lý Lai Phúc, hôm nay nhất định sẽ giết chết ngươi."
"Đến đi!"
Một trận gió ào ào thổi tới.
Vạt áo blouse trắng theo gió phất lên phần phật.
Tà vật bạch tuộc nghiêng đầu tò mò nhìn nhân loại trước mắt này, nó cảm giác hình như nhân loại đều thật là ngu a.
Lái xe thật sự bị rung động bởi bóng lưng của phó viện trưởng.
Nếu như hắn là tác giả tiểu thuyết, một màn trước mắt nhất định sẽ kích phát linh cảm của hắn để viết ra một thiên « Bóng Lưng Của Phó Viện Trưởng » cảm động thế nhân.
Tấm lưng kia cỡ nào cao lớn, cỡ nào oai phong, cỡ nào tang thương.
Đã thay bọn hắn ngăn trở tà vật đột kích.
Lý viện phó đối diện với tà vật, bóng lưng của ông ấy quả thật rất cao lớn, nhưng sắc mặt cũng rất khẩn trương, mồ hôi lớn như hạt đậu vẫn không ngừng nhỏ từ trán xuống, ông ấy khẽ nuốt nước bọt, bắp chân đều đang run rẩy lấy, nếu như không nhờ có chiếc áo blouse trắng che kín bắp chân thì chắc tài xế đứng sau đã nhận ra rồi.
"Có thể đánh nhè nhẹ thôi hay không?"
Thời điểm đứng trước mặt bạch tuộc, ông mới chợt nghĩ tới một việc, ấy là chính mình cũng chỉ là một kẻ quanh năm ngồi sau bàn giấy, dựa vào cây côn sắt trong tay mà muốn chiến đấu với tà vật?
Đừng có giỡn.
Tốt nhất là nên nhỏ giọng thương lượng với nó, hi vọng nó có thể nghe hiểu được những gì ông nói.
Thế nhưng bạch tuộc không chiều lòng người, xúc tu của nó vung lên, ầm một tiếng, trực tiếp đem Lý viện phó đánh bay.
"Viện trưởng. . ."
Lái xe nhìn thấy phó viện trưởng bay về phía này thì cơ hồ theo bản năng nhào tới làm đệm lưng cho ông ấy, hai người đè chồng lên nhau, trực tiếp va mạnh vào tấm kiếng xe cứu thương, vô ý đè lên nam tử bị câm đang nằm trên đó.
Nam tử bị câm vốn vẫn đang điên cuồng dùng máu viết mấy chữ 'SOS', nay nhìn thấy có hai bóng người bay tới thì trợn trừng cả tròng mắt, muốn vội vàng bò qua một bên thì đã không còn kịp nữa rồi, lập tức trở thành đệm lưng chống đỡ cho cả hai người bọn họ.
Nếu như y có thể nói chuyện, chắc chắn sẽ giơ ngón giữa vào mặt đám người Lý viện phó: “Thì ra đây chính là lý do các ngươi cố ý không cứu ta, ra là đã tính trước tới chuyện sẽ dùng thân ta chống đỡ cho các người.”
"Viện trưởng, ngài không sao
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền