Chương 74 : Ngươi Đi Ăn Cái Rắm Đi!
Ngươi Đi Ăn Cái Rắm Đi!
"Ta cũng xem không hiểu."
Trương lão đầu thấy rất kỳ lạ, rõ ràng ông có thể đọc hiểu y thư, thế nhưng lại chẳng hiểu gì nội dung bên trong lá thư kia.
Tinh Không giáo sư rất bận rộn, y đang nghiên cứu vũ trụ vận chuyển, không có thời gian để ý tới người khác, trực tiếp đem bức Tinh Không Đồ ý vừa mới vẽ xong qua cho Lâm Phàm, đoạn xua xua tay, ý tứ rất rõ ràng: không nên quấy rầy ta, hiện tại ta đang bề bộn nhiều việc, ta muốn yên tĩnh học tập.
Lâm Phàm tiếp nhận Tinh Không Đồ xong liền mang theo Trương lão đầu rời khỏi phòng y.
Hiện tại hắn muốn đi gửi thư.
"Lâm Phàm, đồng hồ này của ta hay hỏng quá, hay là ngươi mượn nàng ta ít tiền đi, nàng ta nhất định sẽ cho mượn mà."
Trương lão đầu đề nghị.
Lâm Phàm lạnh nhạt đáp:
"Không đâu, lão bà thì sẽ không cho mượn."
"Thật đáng tiếc, tại sao nàng ta lại lão bà của ngươi, nếu như là bạn gái thì tốt biết bao, bạn gái sẽ cho ngươi mượn tiền, không khó tính như lão bà."
Trương lão đầu tiếc nuối nói.
Vị hộ lý hỗ trợ tiếp nhận thư tín của Lâm Phàm cảm thấy rất tò mò.
Đến cùng là vị thần tiên nơi nào lại đồng ý kết bạn với bệnh nhân tâm thần, hơn nữa còn rất đều đặn, cứ mỗi tháng lại gửi qua một, hai phong thư?
Hay là đối phương không biết lai lịch của Lâm Phàm?
Hay nói đúng hơn, đối phương cũng là một người có bệnh về đầu óc?
Hừm, rất có khả năng như vậy.
Đợi hộ lý giúp đỡ bọn họ gửi thư xong, Lâm Phàm và Trương lão đầu mới vui vẻ trở lại trong phòng bệnh.
Hai người ngồi ở trên giường Lâm Phàm, tỉ mỉ quan sát lại lá thư ban nãy, cố gắng phỏng đoán nội dung trong đó. Từng câu nàng ta viết bọn họ đều hiểu, nhưng gộp lại thì vẫn thấy mơ mơ hồ hồ.
"Nhưng ta thấy nàng ấy viết một câu rất đúng, ngươi xem này, những người cứ hay cướp đồ của chúng ta quả thật là nguy hiểm, ta đoán có khi bọn họ chính là bệnh nhân tâm thần, chúng ta không nên trêu chọc bọn họ thì hơn."
Trương lão đầu ngưng trọng nói.
Lâm Phàm gật đầu, bình tĩnh đáp:
"Đúng vậy, cho nên ta mới thường xuyên mỉm cười với mấy kẻ đó, chính là hi vọng bọn hắn có thể cảm nhận được thiện ý của chúng ta, đừng tiếp tục cướp đồ của hai ta nữa."
"Là mỉm cười như vậy, có đúng không?"
Trương lão đầu dùng hai ngón tay kéo khóe miệng mình căng ra thật lớn, lộ ra hàm răng ngay ngắn chỉnh tề.
"Không đúng, nên cười như thế này."
Lâm Phàm toét miệng, cười rất vui vẻ, nhìn thoáng qua còn có thể thấy hai cái lúm đồng tiền ẩn hiện.
Thời gian dần trôi qua.
Bọn họ hai mặt nhìn nhau, trăm miệng một lời.
"Hì hì!"
"Hì hì!"
Hộ công Tiểu Trần đúng lúc đi ngang qua, nhìn thấy tình huống trong phòng cùng tiếng cười ré lên thì lông tóc toàn thân đột ngột dựng thẳng, không rét mà run, thật khủng bố a.
….
Bên trong phòng họp của bộ môn đặc biệt ở thành phố Diên Hải, có một đám người đang ngồi ở nơi đó hút thuốc.
Khói mù lượn lờ.
Độc Nhãn Quái ngồi yên ở trên ghế lãnh đạo, một tay vẫy nhẹ điếu thuốc lên gạt tàn, thần sắc ngưng trọng nhìn hình ảnh đang được rọi chiếu ở trên bảng điện tử treo bên vách tường.
Mà ở đằng đó có một nữ tử tóc dài, mặc chiếc váy màu đen bó sát người, đang cầm trong tay cây gậy gấp nhỏ dài để chỉ điểm hình ảnh rõ hơn.
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền