ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Từ Bệnh Viện Tâm Thần Đi Ra Cường Giả

Chương 76. Nói Như Ngươi Thì Không Bằng Đừng Nói Còn Hơn (2)

Chương 76 : Nói Như Ngươi Thì Không Bằng Đừng Nói Còn Hơn (2)

Nói Như Ngươi Thì Không Bằng Đừng Nói Còn Hơn (2)

Cường giả của Y gia cao viện thì lại một bộ dáng chỉ sợ thế gian không loạn, vui vẻ lấy một lọ đan dược ra đặt lên bàn:

"Các ngươi cứ an tâm đấu một trận ra trò đi, có ta ở đây, các ngươi không chết được."

Lâm Đạo Minh một cước giẫm lên trên ghế, dựng râu trừng mắt căm tức nhìn Lưu Hải Thiềm, mà Lưu Hải Thiềm thì không buồn đổi sắc mặt, ánh mắt nhìn về phía đối phương thậm chí còn mang theo vẻ miệt thị.

Phảng phất như y đang muốn nói: Có giỏi cứ việc rút kiếm ra đây, đừng có ở đấy nói suông!

Rầm!

Độc Nhãn Quái giận dữ đập mặt bàn cái rầm, lớn tiếng trách mắng

"Bốn người các ngươi cộng lại cũng đã hơn 400 tuổi rồi, có thể ổn trọng trưởng thành một chút hay không? Ta mời bọn ngươi từ trong rừng sâu núi thẳm ra đây để tới dạy học tại các học viện, các ngươi nói không thú vị. Ta cũng không phản đối gì, hiện tại lại mời các ngươi đến thành phố Diên Hải tọa trấn một phương, nhưng bọn ngươi lại khẩu chiến lẫn nhau liên tục như thế, nếu như vẫn tiếp tục như vậy, đều thu dọn đồ đạc rồi xéo đi cho ta, ta mời cao minh khác đến."

Độc Nhãn Quái thật sự tức giận rồi.

Hiện tại trong thành phố cũng đã xảy ra chuyện lớn như vậy, sao đám người không biết điều này vẫn còn có lòng dạ thanh thản ở đây cãi nhau?

"Hừ!" Lâm Đạo Minh quay đầu qua, khinh thường cùng đối phương chấp nhặt.

Lưu Hải Thiềm cười ha hả nói:

"Vô Lượng Thiên Tôn ta mới không thèm cãi nhau cùng kẻ ngu xuẩn."

Kim Hòa Lỵ ôm tập văn bản tài liệu lên, nện gót giày cao hơn sáu phân, lắc lắc cái mông vểnh tròn trịa rời khỏi phòng họp.

Cường giả Phật gia quay mặt đi, hai mắt nhắm nghiền, trong miệng khẽ niệm phật hiệu:

"A Di Đà Phật!"

Ngày mùng 6 tháng 3!

Thời tiết trong xanh!

Lại là một ngày nắng đẹp.

Ở trên đồng cỏ xanh mướt có một đám bệnh nhân tâm thần đang tề tựu ở nơi đây. Có người thì vui vẻ tung tăng chạy nhảy, có người lại bắt hộ lý ngồi xuống nghe y đọc diễn cảm thi thư, lại có kẻ đối mặt với đại thụ to lớn, ra sức giảng giải chuyện khoa học tự nhiên với nó.

Lâm Phàm và Trương lão đầu đang song song nằm sấp, mông nhỏ vểnh lên, cả hai châu đầu vào nhau thì thầm tựa như đang bí mật thảo luận về một sự kiện trọng đại nào đó.

"Ngươi nhìn con kiến này có bao nhiêu là thần kỳ, mặc kệ bọn chúng rời nhà bao xa, mãi mãi cũng nhớ rõ đường về nhà."

Trương lão đầu bắt một con kiến đã leo đến cửa nhà lên, đặt ra nơi xa, lại thấy con kiến kia sau khi được thả xuống thì cái chân hoạt động rất nhanh, mau chóng bò đúng về phía nhà nó. Vất vả lắm mới sắp bò tới điểm đến thì nó lại bị Trương lão đầu bốc lên, một lần nữa đặt ra chỗ xa.

Con kiến: Tên xấu xa kia, ngươi quá đáng rồi đấy.

Lâm Phàm bình tĩnh nói:

"Đúng là rất thần kỳ."

Trương lão đầu dương dương đắc ý bảo:

"Đây chính là do ta nghiên cứu phát hiện ra."

"Ta muốn đi tu luyện, một mình ngươi ở đây xem đi."

Lâm Phàm nói.

Trương lão đầu thuận miệng hỏi:

"Đi truyền điện sao?"

"Không phải, điện trong ổ đã không đủ để ta thấy thỏa mãn nữa, ta muốn tu luyện khí công."

Lâm Phàm cho rằng khí công đạt được ở trong giấc mộng rất lợi hại, hắn phải nghiên cứu một chút mới được.

Giống

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip