ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Từ Bệnh Viện Tâm Thần Đi Ra Cường Giả

Chương 94. Phát Hiện Ra Một Vụ Bắt Cóc Trẻ Em

Chương 94 : Phát Hiện Ra Một Vụ Bắt Cóc Trẻ Em

Phát Hiện Ra Một Vụ Bắt Cóc Trẻ Em

Không ngờ hai bệnh nhân nhân tâm thần lại thừa dịp bệnh viện đại loạn mà rời đi.

Vạn nhất ra đến bên ngoài rồi gây họa...

Thế thì phiền phức lớn a.

Lý Lai Phúc tạm thời không dám nói cho Hách Nhân biết, ông sợ đối phương sẽ thật sự tới đây mắng chết mình, trước tiên cứ nghĩ biện pháp tìm một già một trẻ kia về được cái đã.

Lý Lai Phúc khách sáo một phen đối với bốn vị cường giả:

"Các ngươi vất vả rồi, chuyện kế tiếp liền giao cho các ngươi, ta không quản được nhiều như vậy, ta còn có việc, không tiện phụng bồi, gặp lại sau."

Nói xong lời này, ông lập tức quay sang kêu Hoàng Quan đi tập hợp bảo an, chia người nhanh chóng đi tìm hai vị bệnh nhân tâm thần kia.

Nam tử đầu trọc nhìn thấy Lý viện phó rời đi thì không khỏi sờ sờ đầu, chỉ vào bóng lưng ông ta rồi nói:

"Người này thật sự là không lễ phép chút nào."

...

Trên đường phố.

Trương lão đầu khép nép đi đường, cứ vừa đi vừa sợ sệt, khẩn trương nhìn trước ngó sau đám người đi qua đi lại trên phố. Cả người ông ta gần như co rút phía sau Lâm Phàm.

"Đừng sợ."

Lâm Phàm vỗ vỗ bả vai lão Trương.

"Có ta ở đây, không có người nào có thể khi dễ ngươi."

Trương lão đầu rụt cổ lại, siết chặt hộp kim châm vào trong lồng ngực, cẩn thận dè chừng từng li từng tí nhìn người đi ngang qua, dường như lo sợ bất thình lình sẽ có một tên người xấu nào đó nhảy lên cướp mất hộp kim châm yêu quý của ông ta.

Rất rất nhiều năm rồi, ông chưa từng rời khỏi bệnh viện tâm thần hoặc bệnh viện đa khoa, lần hiếm hoi mà ông ra ngoài chính là lần trước đi theo Lâm Phàm tới nhà của người phụ nữ bán hoa kia ăn canh thịt rắn.

Cho nên hoàn cảnh bên ngoài quả thật vô cùng xa lạ với Trương lão đầu, nhìn đâu ông cũng thấy lạ lẫm, lúc nào cũng e sợ có những người xấu sẽ nhảy ra cướp đồ của mình.

Lâm Phàm trông thấy Trương lão đầu rất lo lắng bèn đứng lại gãi gãi đầu, hồi lâu sau mới nghĩ ra điều gì đó bèn vui vẻ nói:

"Để ta dẫn ngươi đi một chỗ."

Lão Trương dè dặt nắm lấy góc áo Lâm Phàm, cúi gằm mặt xuống, không dám tùy tiện nhìn quanh tứ phía, mà Lâm Phàm thì lại thoải mái nghểnh đầu, trên mặt lộ ra nụ cười tươi rói.

Một già một trẻ với điều bộ kỳ quái, còn chưa kể là trang phục bệnh nhân mà bọn họ đang mặc rất đặc thù, hiển nhiên sẽ khiến người qua đường chú ý đến.

Trên mặt Lâm Phàm vẫn luôn treo nụ cười tươi tắn, hắn chân thành nhìn về phía mỗi một người qua đường, ai nhìn hắn thì hắn sẽ nhìn lại kẻ đó, còn khuyến mãi thêm một nụ cười mà hắn tự nhận là vô cùng thân thiện.

Đích thật là hàm răng rất trắng, mỉm cười tương đối xán lạn.

Nhưng lại khiến người qua đường không rét mà run.

Có người đi đường tinh mắt trông thấy tấm thẻ bài mà hai người bọn hắn đeo trước ngực thì không khỏi toàn thân run lên, thì ra một già một trẻ kỳ quái ấy chính là bệnh nhân trốn ra từ bệnh viện tâm thần, người đi đường bị hù tới nỗi vội vàng tăng tốc bỏ chạy ra xa.

Lâm Phàm muốn mang Trương lão đầu đi đến một chỗ không có ai.

Sau một hồi loanh quanh ngoài đường.

Phía dưới cầu lớn bắc ngang sông.

Lâm Phàm cùng Trương lão đầu ngồi ở trên đồng cỏ, lẳng lặng nhìn dòng nước chảy siết cuồn cuộn

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip