Chương 1127: Người thân đau đớn, cừu nhân khoái chí
Trong lúc mọi người còn đang kinh ngạc, Cảnh Định Hướng đưa ánh mắt nóng bỏng nhìn về phía Vương Dụng Cấp và Dư Mậu Học, trên mặt xanh gầy lộ vẻ vô cùng mong đợi.
Thiên Thai tiên sinh muốn cái gì, trong lòng Vương Dụng Cấp và Dư Mậu Học hết sức rõ ràng.
Bước lên trước một bước có lẽ sẽ lưu danh sử xanh, trở thành công thần duy trì cương thường lễ nghĩa, danh sĩ trong thanh lưu. Nhưng cũng có lẽ từ nay sẽ bước vào vực sâu, rơi vào kết quả giống như Dương Thận triều Gia Tĩnh, lưu đày chung thân không được về triều. Lui về phía sau một bước, tự nhiên bảo vệ được vinh hoa phú quý trước mắt, bảo vệ được quyền vị trong triều đình, nhưng cũng sẽ bị người trong đồng đạo coi là hèn nhát, thanh danh hơn mười năm bị hủy trong chốc lát, đeo trên lưng nỗi nhục hôm nay cho đến suốt đời.
Trong nháy mắt trong lòng bọn họ xoay chuyển muôn vàn ý nghĩ, cuối cùng bị ánh mắt nóng bỏng của Cảnh Định Hướng cảm nhiễm, Vương Dụng Cấp và Dư Mậu Học liếc mắt nhìn nhau, khẳng khái tiến lên phía trước:
- Thiên Thai tiên sinh bất kể danh dự vinh nhục, hai người chúng ta há tiếc thân này, xin được theo ngài!
Dù sao tập đoàn quan văn cũng chống đỡ thành công hơn hai trăm năm trước khi triều Đại Minh hoàn toàn sụp đổ. Ngoại trừ đảng tranh vì ích lợi ra, quả thật bọn họ cũng có duy trì bảo vệ đạo nghĩa, vào giờ phút này Vương Dụng Cấp và Dư Mậu Học thật sự đang xả thân giữ nghĩa.
Chỉ bất quá những đạo nghĩa cương thường này có thật sự vĩnh hằng bất biến, mãi mãi không thay đổi hay không?! Tỷ như năm cuối triều Minh giặc nổi lên bốn phía, còn có sĩ đại phu đau lòng ôm đầu chất vấn những nông dân sống không nổi nữa đứng lên khởi nghĩa kia: vì sao các ngươi không ngoan ngoãn chết đói để bảo toàn trung hiếu nhân nghĩa, lại làm phản tặc bất trung bất hiếu như vậy?!
Sau khi Cảnh Định Hướng được bằng hữu đáp lại bèn chắp tay một cái từ biệt ba vị Các Thần, sau đó xoay người đi ra ngoài. Dáng lão gầy gò nhưng bước đi đầu ngẩng thật cao, dáng vẻ như tráng sĩ ra đi không bao giờ trở lại bên bờ sông Dịch.
Mà hai vị Vương Dụng Cấp và Dư Mậu Học cũng giống như Cao Tiệm Ly và Phàn Vu Kỳ, theo sát phía sau Cảnh Định Hướng.
Hứa Quốc tính tình kịch liệt, Vương Tích Tước trầm ổn hào phóng, lúc này đều trợn mắt há mồm, không biết nên làm thế nào cho phải.
Năm xưa Hứa Quốc có quan hệ rất tốt với Triệu Dụng Hiền, Ngô Trung Hành, sau khi hai vị này bởi vì đạn hặc Trương Cư Chính mà bị đình trượng đã từng lấy chén ngọc chén sừng tê giác tặng, nhưng bây giờ đã hoàn toàn xích mích. Vương Tích Tước cũng từng trở mặt với Giang Lăng đảng, cho nên những năm trước đây được Giang Đông Chi, Lý Thực tiến cử nhập các. Nhưng hiện tại y gần với Thân Thời Hành hơn, ngược lại cùng chỉ biết há miệng nói loạn.
Lại thấy Thân lão tiên sinh nhìn bóng lưng Cảnh Định Hướng tay áo phất phơ, hồi lâu mới vuốt chòm râu dê bạc nhẹ nhàng cười một tiếng:
- Sóng gợn lăn tăn, kinh động chim trên bờ vỗ cánh bay lên.
Thanh âm Thân Thời Hành không lớn, nhưng lọt vào trong tai Hứa Quốc cùng Vương Tích Tước lại giống như tiếng hồng chung ầm ầm vang dội, hai người cả kinh liếc mắt nhìn nhau: chẳng lẽ vị Thân lão tiên sinh này...
-----------
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền