ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Tu Chân Lão Sư Sinh Hoạt Lục

Chương 62. Tạm giam

Chương 62: Tạm giam

- Là điện thoại của tỉnh sao?

Thấy Đàm Vĩnh Khiêm cúp điện thoại, Sở Triều Huy cẩn thận thăm dò.

- Không phải là tiểu thúc của tôi.

Đàm Vĩnh Khiêm vừa cất di động vừa thuận miệng trả lời.

Cha của Sở Triều Huy cũng là danh sư võ lâm thành phố Ngô Châu, có quan hệ rất tốt với Đàm Chánh Minh cho nên Sở Triều Huy từ nhỏ đã biết Đàm Chánh Minh, đã từng lãnh giáo qua một ít vấn đề võ học của ông ta, có thể nói Đàm Chánh Minh cũng gần được coi như là sư phụ của gã. Cũng chính vì vậy, Sở Triều Huy không chỉ có quan hệ cá nhân rất tốt với Đàm Vĩnh Khiêm mà còn hiểu biết sơ qua về họ hàng gần của Đàm gia, gã cũng biết rõ Đàm Chánh Minh chỉ có mấy người em họ chứ không có em trai. Cho nên khi nghe Đàm Vĩnh Khiêm nói vậy, Sở Triều Huy không khỏi kinh ngạc thốt lên:

- Tiểu thúc? Anh có thêm một tiểu thúc từ khi nào vậy? Sao tôi lại không biết nhỉ?

- Để sau tôi sẽ giải thích cho anh, bây giờ đi cùng tôi đến đồn công an trên đường Đông Tân, có một số việc phải làm phiền đến cục trưởng anh đấy!

Đàm Vĩnh Khiêm cầm cặp lên, vỗ vai Sở Triều Huy nói.

- Có cần tôi gọi điện trước cho đồn công an không?

Sở Triều Huy cũng tiện tay cầm cặp lên, hỏi.

Đàm Vĩnh Khiêm ngẫm lại thân phận của mình và Sở Triều Huy đều không tầm thường, nếu đồn công an ấy biết thường ủy thành ủy, thư ký trưởng cùng phó cục trưởng công an thành phố đại giá quang lâm, chắc sẽ lập tức huy động mọi người chuẩn bị nghênh đón, chỉ sợ lãnh đạo cục liên khu cũng sẽ đích thân đến đón.

Đàm Vĩnh Khiêm nghe vậy do dự một chút, cuối cùng khoát tay nói:

- Không cần, đi đường chỉ mất có vài phút.

- Ha ha, không gọi cũng được, nếu không bọn họ mà nghe nói tổng quản thành ủy đại giá quang lâm, chắc sẽ huy động tất cả nhân lực ra đón mất. Thật là giày vò người ta!

Sở Triều Huy cười nói.

Đàm Vĩnh Khiêm nghe vậy bất đắc dĩ cười khổ. Hắn là thư ký trưởng thành ủy, là người của tỉnh, mỗi khi tỉnh phái lãnh đạo đến khảo sát công tác, chính quyền lại bị thị ủy giày vò đến khổ sở một phen.

Thấy Đàm Vĩnh Khiêm không nói gì, Sở Triều Huy nhịn không được hỏi lần nữa:

- Rốt cục có chuyện gì với ông chú của anh thế?

- Cao thủ võ lâm, là anh em kết nghĩa của cha tôi.

Đàm Vĩnh Khiêm trả lời đơn giản mà rõ ràng, chuyện cụ thể có liên quan tới Trương Vệ Đông, hắn biết tốt nhất không nên nhiều lời.

- Anh em kết nghĩa của Đàm thúc? Ta đây không phải gọi sư thúc rồi hả?

Sở Triều Huy kinh ngạc nói.

- Theo quy củ võ lâm mà nói, anh nên gọi ông ấy một tiếng sư thúc.

Đàm Vĩnh Khiêm gật đầu nói.

- Há, ta đây thực muốn làm quen, nói không chừng còn có thể lãnh giáo mấy chiêu.

Sở Triều Huy một bên mở cửa xe, một bên cười nói.

Đàm Vĩnh Khiêm cười cười, ngồi vào vị trí phía sau xe.

Đồn công an đường Đông Tân. Lưu Ngọc Vinh thấy Trương Vệ Đông cúp điện thoại, khinh thường nói:

- Bây giờ có thể lấy thứ ở trên người ra được chưa?

Trương Vệ Đông chẳng muốn nhiều lời với loại người như Lưu Ngọc Vinh, y lấy ra thứ ở trên người rồi đặt lên bàn.

Bọn Lý Trung thấy Trương Vệ Đông nghe lời, cũng ngoan ngoãn đem thứ ở trên người lấy ra để lên bàn.

- Được rồi, thầy Trương và các em học sinh đi theo tôi.

Lưu Ngọc Vinh đắc

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip