Chương 840: Đây là Mạc Vân Hải
"Ngã Ly, phải liều mạng rồi."
La Ly có chút bất đắc dĩ cười cười.
"Tốt." Ngã Ly đáp lời, gương mặt xinh đẹp lạnh lùng không chút xao động.
"Đến lúc liều mạng rồi mà nàng vẫn không cười được một cái à? Trước khi chết cũng phải lưu lại một kí ức đẹp thì cuộc sống này mới có ý nghĩa chứ!"
La Ly lẩm bẩm, đã lâu lắm rồi hắn chưa thấy Ngã Ly cười.
"Chết thì nhớ gì nữa."
Ngã Ly thản nhiên nói.
"Hic, nói cũng phải, thật là làm cho người ta thương cảm! La Ly buông tay, vẻ mặt sầu khổ.
"
Chiến đấu đi!
" Ngã Ly đứng thẳng lưng, nàng giống như một thanh kiếm vừa rời khỏi vỏ liền lộ ra sự sắc bén của mình.
"
Có thể kề vai chiến đấu với Ngã Ly cũng khiến ta cảm thấy vui mừng, những thứ khác chẳng còn gì để ta mong chờ nữa. A, nói như vậy sư huynh nhất định sẽ nói ta vì sắc quên nghĩa!
" La Ly lẩm bẩm.
Ngã Ly dừng bước quay sang nhìn La Ly chằm chằm một hồi lâu.
"
Trước khi chết nàng không có điều gì để nói với ta sao?
" La Ly chở mong hỏi.
"
Có.
" Ngã Ly gật đầu.
La Ly vui mừng khôn xiết: "
Nói mau nói mau!"
"Sư huynh ngươi nói không sai.
" Ngã Ly chỉ bỏ lại một câu duy nhất.
La Ly ngạc nhiên ngây ra như phỗng.
Một lát sau hắn mới có phản ứng, hắn lắc đầu bật cười. Hắn ngẩng mặt lên nhìn Tả Mạc đang đứng trên trời không khỏi nhớ về quãng thời gian còn sống ở Vô Không Sơn, hắn khi dễ sư huynh sau đó bị sư huynh đánh cho như chó…
Ài, bản thân rõ ràng vẫn còn hoài niệm… Đúng là nhục nhã… Ài, kì thực lúc mọi người dưỡng thương ở chỗ kia cũng rất tốt, sau này bọn họ không bao giờ phải chật vật như thế…
Nhớ tới bản thân phải chịu bao tra tấn, bị ma tộc giam cầm nhìn thấy sư huynh thì òa lên khóc lóc… Đúng là quá mất mặt…
La Ly nhìn Tả Mạc chăm chú.
Làm sao ngươi cứ phải lao về phía trước thế?
Không phải bình thường ngươi rất sáng suốt sao, ài, đúng là không có cách! Được rồi, ngươi đã lên trước, ta còn cách nào nữa đâu?
Cũng không thể để Ngã Ly nói ta vì sắc quên nghĩa được, điều này thật quá mất mặt…
Giống như có thứ gì đó đang bùng cháy trong ngực, La Ly bỗng cười lớn hô lên: "
Ngã Ly!"
"Ừ?
" Ngã Ly quay đầu.
"
Cháy lên đi.
" La Ly hung hăng nói, một ngọn lửa bừng cháy trong mắt hắn.
"
Ừ." Ngã Ly đáp.
----
Lại một người nữa!
Đại trưởng lão giật mình, Tả Mạc thiêu đốt thần lực đã nằm ngoài dự đoán của hắn, dù sao hành động giống như tự sát này cũng cần phải có dũng khí cực lớn. Nhưng khi chứng kiến từng người của Mạc Vân Hải lần lượt thiêu đốt thần lực thì hắn cảm thấy vô cùng rung động!
Chẳng lẽ mấy kẻ này không biết chữ chết viết như nào sao?
Bọn họ hoàn toàn không cần làm vậy, có Vi Thắng và Tả Mạc hai người ngăn cản, cơ hội bọn họ có thể thoát đi là rất lớn.
Bọn họ vì sao phải làm thế? Chẳng lẽ bọn họ không biết làm như vậy có nghĩa là gì sao?
Tả Mạc nhất định phải chết, Mạc Vân Hải nhất định phải sụp đổ, bọn họ giống như thiêu thân lao đầu vào lửa cũng không thể tạo ra chút cơ hội thắng nào.
Đại trưởng lão hiểu rõ sinh tử nhưng hắn cho rằng hi sinh cũng cần có giá trị, cần có ý nghĩa. Ở điểm này thì Côn Luân là cực đoan nhất. Trong mắt đám gia hỏa điên cuồng kia thì bản thân bọn họ giống như một bộ phận của Côn Luân, chỉ cần dùng
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền